Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN - C



MỒNG MỘT TẾT QUÝ TỴ


LỜI CHÚA: Lc 5, 1-11
Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Ðức Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Giênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng. Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: "Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu, và thả lưới bắt cá". Ông Simon thưa Người rằng: "Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới". Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.
Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: "Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi". Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: "Ðừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta". Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người.
Suy Niệm:
"Lạy Chúa, xin hãy tránh xa con vì con là kẻ tội lỗi".
Lời Phêrô đã thốt lên khi thấy phép lạ Ðức Giêsu thực hiện quá nhiệm mầu. Phêrô và mọi người vừa sung sướng vừa kinh ngạc trước sự kiện lớn lao ấy. Ông thấy con người mình thật thấp hèn và giới hạn, không thể xứng với tình thương của vị Thiên Chúa quyền phép.
Nhưng Ðức Giêsu đã hiền từ: "Ðừng sợ, từ nay con sẽ trở thành kẻ đánh cá người". Thiên Chúa không chê bỏ sự thấp hèn của con người. Ngài luôn tin dùng, kêu mời con người cộng tác với Ngài.
 Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, ngày nay, đâu đâu người ta cũng cổ võ, nêu cao tinh thần sống thông cảm, trao đổi và cộng tác với nhau trong mọi công việc. Chúng con đã nhận ra nét đẹp ấy bắt nguồn từ nơi Chúa.
Xin cho chúng con không chỉ cộng tác với nhau mà phải cộng tác với ơn Thánh Chúa, để những công việc chúng con làm trở nên hữu ích cho chúng con và cho mọi người. Amen.


Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Dòng tâm sự


Ngày bổn mạng của Huynh trưởng giáo xứ Chính Tòa – Thánh Gioan Bosco – năm nay, đã gợi cho tôi đôi dòng cảm xúc, gợi lại vài kỷ niệm trong đời huynh trưởng.
Tôi nhớ lại ba điều mà có lẽ đã là một người huynh trưởng thì cũng cần biết. Tôi nhớ về “giáo huấn của Chúa Giêsu về đời sống môn đệ trở nên tôi tớ phục vụ”, tôi nhớ về “mẫu gương Thánh Gioan Bosco cống hiến cho việc giáo dục thanh thiếu niên: phục vụ trong vui tươi và hân hoan”, tôi nhớ lại điều tâm niệm của người huynh trưởng là “trở nên người phục vụ cho Chúa, chăm lo cho các em thiếu nhi trong giáo xứ nhất là về đức tin”.

Tôi vào huynh trưởng cũng đã được 15 năm. Từ khi trở thành huynh trưởng, tôi cảm thấy như Chúa đã sắp xếp cho tôi làm việc trong vườn nho của Chúa. Và cũng từ khi bước vào vườn nho của Chúa, tôi lại cảm thấy Chúa đã ban cho tôi rất nhiều hồng ân. Nhưng thật sự thì để trở thành một người huynh trưởng đúng nghĩa thì không dễ chút nào. Nhiều lúc gặp khó khăn, tôi lại nghĩ thầm rằng “mình vào huynh trưởng để làm gì vậy? Tại sao mình lại vào đây chứ?”. Tôi rất hay đặt vấn đề đó với Chúa. Nhưng đôi lúc tôi lại thấy rằng “đâu phải ai cũng được trở thành huynh trưởng đâu”, tôi lại thấy mình hạnh phúc. Khi bước vào đoàn huynh trưởng, tôi học hỏi được rất nhiều điều. Tôi rất biết ơn các cha vì đã tận tình dạy dỗ, hướng dẫn cho tôi biết cách chăm sóc vườn nho của Chúa. Tôi thấy mình vững vàng trong đức tin nhiều hơn. Mặc dù đôi lúc đức tin của tôi cũng bị lung lay do ma quỷ cám dỗ tôi bằng nhiều hình thức, nhưng ngay sau đó tôi lại dâng mọi sự yếu hèn, khó khăn của tôi lên Thầy của tôi – Chúa Giêsu Thánh Thể. Thật sự mà nói thì đôi lần tôi đã muốn bỏ cuộc, bỏ rơi các em thiếu nhi vì tôi thấy nhiều lúc mình quá hăng săng việc Chúa mà bỏ quên việc đời, cũng có nhiều người dèm pha hay thậm chí là ghét mình cũng chính vì điều ấy. Nhưng mỗi lần như thế, như có ai đó đã cản tôi, không cho tôi quên Chúa. Lúc ấy trong lòng tôi lại vang lên những câu sau:

Lạy Chúa Giêsu huynh trưởng tối cao, xin dạy con biết hy sinh cao thượng, phụng sự Chúa và giúp ích mọi người.
Xin dạy con biết hy sinh không cần báo đáo, luôn xông pha không ngại bão táp.
Đẹp ý Cha trên trời, trong tình thương yêu hết mọi người.

Cuối cùng, tôi hy vọng rằng. Sau buổi tĩnh tâm và ngày lễ bổn mạng, và cũng nhân dịp trước thềm năm mới. Tôi và các bạn huynh trưởng giáo xứ Chính Tòa sẽ luôn hăng say bước trên con đường phục vụ, luôn hy sinh, gắn bó với nhau, cùng làm việc trong vui tươi, biết quên mình vì các em thiếu nhi. Câu cuối cùng tôi muốn chia sẻ với các bạn đó là:
Khi bạn làm việc cho Chúa thì không bao giờ Chúa bỏ rơi bạn!

Matta Lê Thị Trung


Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

Hàng đội tự trị


Cái này là mình học được từ đợt huấn luyện dự trưởng ở GX Rạng, bây giờ mình chia sẽ cho anh chị em cùng tham khảo.



HÀNG ĐỘI TỰ TRỊ




I. Nguồn gốc - Khái niệm.
1. Nguồn gốc: Chúa Giêsu chọn 12 tông đồ. Chúa Giêsu phân công việc và trách nhiệm cho từng người.
2. Khái niệm: Phương pháp hàng đội là lối huấn luyện trẻ thành từng đội nhỏ, họp nhau thường xuyên để sinh hoạt, học hỏi và giúp đỡ lẫn nhau. Trong đó đội trưởng và đội phó là người phụ trách đội.

II. Mục đích.
- Phương pháp hàng đội giúp trẻ có tính kỷ luật.
- Tạo tinh thần đoàn kết, xây dựng, giúp đỡ và cai quản nhau.
- Giúp cho các em tự giáo dục, học hỏi, canh tân bản thân trở thành người hữu dụng.
- Phát triển tính tư duy, những sáng tạo vốn có trong tâm trí các em.
- Giúp các em trưởng thành hơn trong cuộc sống.
- Tạo tinh thần giúp ích cho gia đình, bạn bè, xã hội.

III. Tiêu chuẩn.
1. Đội:
- Tiêu chuẩn một đội khoảng 8 - 10 trẻ.
- Phân thành 2 đội nam, nữ riêng biệt.
- Nên chọn đội viên theo giáo họ hoặc giáp.
- Mỗi đội có 1 đội trưởng điều hành đội và 1 đội phó phụ tá.
- Huynh trưởng phải thành lập đội kiểu mẫu (gồm đội trưởng và đội phó).
2. Đội trưởng và đội phó:
- Đội trưởng và đội phó là người phải có chữ tín và được đội viên tín nhiệm.
- Phải có tính kỷ luật và có tinh thần trách nhiệm.
- Phải thông minh, hoạt bát, ham học hỏi, biết đào luyện bản thân.
- Phải có khả năng điều hành và hiểu rõ cá tính từng thành viên trong đội.
- Biết phân công trách nhiệm cho từng thành viên trong đội theo khả năng của họ.

IV. Trách nhiệm Huynh trưởng đối với đội.
- Thường xuyên sinh hoạt đội để khuyến khích và động viên các em.
- Biết quan sát đội khi sinh hoạt để gút lại những điểm được hoặc thiếu từ đó tìm đường hướng khác giúp đội tiến.
- Thường xuyên họp đội trưởng để lắng nghe và lấy ý kiến từng thành viên trong đội qua đội trưởng và đội phó.
- Thường xuyên huấn luyện đội trưởng và đội phó để đội trưởng và đội phó có kinh nghiệm về quản lí đội.
- Huynh trưởng không la mắng đội của mình, phải nhã nhặn, động viên và khuyến khích đội.
- Tuyệt đối cấm xúc phạm đội trưởng và đội phó trước đội viên.
- Huynh trưởng phải hiểu rõ tính cách và sở trường của từng thành viên để giao công việc và động viên các em.
- Huynh trưởng phải biết lên chương trình sinh hoạt cho đội (dài hạn, ngắn hạn hay 1 tuần).

Kết luận:
- Phương pháp hàng đội là lối huấn luyện trẻ thành từng nhóm tự quản nhau, không hoạt động từng cá nhân.
- Giúp các em có tính kỷ luật, đồng đội, có những sáng kiến tốt.
- Có tinh thần trách nhiệm giúp các em trưởng thành hơn, trở thành người hữu ích cho Giáo Hội và Xã hội.




CHÚC CÁC BẠN THÀNH CÔNG TRONG CHỨC VỤ TƯ TẾ, NGÔN SỨ VÀ VƯƠNG ĐẾ.

Sunshine




Các nút dây thông dụng



Lướt web thì thấy có mấy cái nút dây hay hay, nên post lên cho anh chị em tham khảo. À nói trước là chỉ post hình chứ ko biết tên biết nút đó là nút gì, thông cảm hen. cái nào biết tên thì mình sẽ điền.

Cái này là nút "ghế đơn"




À cái này cũng biết tên nữa nè, nút này là nút "buộc cổ chai"




Cái này là nút "nối chỉ câu"


Còn cái này là nút "ca rích kép"




Hình như cái này là nút "quai chèo" thì phải


Cái này thì giống nút "quai chèo" hơn nè




Cái này là nút "số 8" nè


Cái này là nút "gút dẹp"








Cái này là nút "thợ dệt đơn"


Còn cái này là nút "thợ dệt kép"
Sưu tầm


Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

CHÚA NHẬT IV THƯỜNG NIÊN - C




   Lời Chúa: Lc 4, 21-30
Khi ấy, Chúa Giêsu bắt đầu nói trong hội đường rằng: "Hôm nay ứng nghiệm đoạn Kinh Thánh mà tai các ngươi vừa nghe". Mọi người đều làm chứng cho Người và thán phục Người về những lời từ miệng Người thốt ra, và họ nói: "Người này không phải là con ông Giuse sao?"
Và Người nói với họ: "Hẳn các ngươi sắp nói cho Ta nghe câu ngạn ngữ này: 'Hỡi thầy thuốc, hãy chữa lấy chính mình!' Ðiều chúng tôi nghe xảy ra ở Capharnaum, ông hãy làm như vậy tại quê hương ông'". Người nói tiếp: "Quả thật, Ta bảo các ngươi, không một tiên tri nào được đón tiếp tại quê hương mình. Ta bảo thật với các ngươi, đã có nhiều bà goá trong Israel thời Elia, khi trời bị đóng lại trong ba năm sáu tháng, khi nạn đói lớn xảy ra khắp trong xứ; dầu vậy, Elia không được sai đến cùng một người nào trong các bà đó, nhưng được sai đến bà goá tại Sarepta thuộc xứ Siđon. Cũng có nhiều người phong cùi trong Israel thời tiên tri Elisêô, thế mà không người nào trong họ được lành sạch cả, ngoại trừ Naaman, người Syria".
Khi nghe đến đó, mọi người trong hội đường đều đầy căm phẫn, họ chỗi dậy và trục xuất Người ra khỏi thành. Họ dẫn Người lên triền núi, nơi xây cất thành trì của họ, để xô Người xuống vực thẳm. Nhưng Người rẽ qua giữa họ mà đi.

Suy Niệm:
Ðoạn Tin Mừng hôm nay nói đến việc Ðức Giêsu về quê hương mình giảng dạy... Mọi người đều thán phục vì những lời Ngài giảng thật uy quyền. Nhưng họ không chấp nhận Ngài chỉ vì Ngài là con ông Giuse nghèo khó, thất học.
Các khuôn về Ðấng Mê-si-a quyền thế mà họ ngộ nhận khiến họ không thể chấp nhận Ngài. Chúa Giêsu đã dùng Kinh Thánh để thức tỉnh họ, nhưng họ không nghe lại còn thô bạo trục xuất và tính ám hại Ngài. Nhưng giờ Ngài chưa đến, nên Ngài đã ung dung rẽ lối mà đi giữa họ một cách bình thản.

Cầu Nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, qua bài Tin Mừng hôm nay, chúng con đã nhận ra rằng: con người không thể sung sướng, bình an, hạnh phúc nếu không biết nghĩ tốt cho người  khác, và như thế, cũng là không biết chấp nhận chính Chúa. Lạy Chúa, xin hãy biến đổi chúng con trở thành người con ngoan của Chúa, người anh chị em tốt của mọi người. Amen.

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Pháp trường thai nhi



Trong sự rộn ràng chờ đón mùa xuân và tết nguyên đán, mình xin gửi một bài viết xem như lời chúc mừng năm mới. Chỉ còn vỏn vẹn 1 tuần nữa là tết rồi và cũng đúng 1 tháng nữa là vừa tròn 1 năm mình làm công tác chôn cất những thai nhi bị bỏ rơi rồi áh, trong thời gian đó mình và các thành viên trong nhóm của mình đã chôn cất gần 500 thai nhi tại nghĩa trang Kim Ngọc. Thật sự trong thời gian đi làm công việc chôn cất thai nhi này, tôi và các thành viên trong nhóm đã gặp biết bao nhiêu là thử thách và khó khăn nhưng không một ai trong chúng tôi có ý nghĩ từ bỏ. Từ anh chàng lái xe bỏ bê khách hàng lo đi chôn cất thai nhi, rồi cô nàng Y tá không lo làm mà lại đi xin những nhà hảo tâm ủng hộ kinh phí cho các thành viên, đến cả các bạn sinh viên bận biệu việc học cũng dành thời gian cùng chúng tôi.

Nay tôi gửi bài thơ này mong các bạn thấu cảm với các thai nhi bị bỏ rơi

PHÁP TRƯỜNG THAI NHI

Mẹ nằm sóng soải trên giường

Để cho ''đao phủ học Trường Y ra''

Lôi con máu mủ, ruột rà

Bằng kềm bóp chặt thịt, da, đầu, mình !

Thai nhi là một sinh linh

Cớ sao mẹ để ''lý hình điêu ngoa''

Đầu toàn ''chữ nghĩa y khoa''

Giết con, mà chẳng khóc òa, xót thương ?

Đồng tình kẹp thịt, kéo xương

Thai nhi là tội tỏ tường: ''SÁT NHÂN'' !

Khẩu trang che mặt trân trân

Của người có học, bất cần Lương Tri

Nhưng còn để lộ tròng, mi

''Mắt-người-giết-chết-thai-nhi-mình-trần'' !

Tử cung là chỗ nương thân

Là nơi bảo vệ ''Hồng Ân chào đời'' !

Phá thai là TỘI TÀY TRỜI !

Dạ con đâu phải là ''nơi cầm tù'' !

Thai nhi chưa biết hận thù

Sớm mang số phận ''phù du: tàn đời'' !

Thai nhi không thét bằng lời

Nhưng hồn biết được ''họa thời, tai ương...''

Tủi thân tới số ''đoạn trường'':

Chưa sinh, đã bị coi thường, tẩy chay !

Ngày xưa ẵm mẹ trên tay

Ngoại ru cho mẹ ngủ say đêm trường...

Ngoại ơi...! Hai chữ ''Nhà Thương''

Trở thành ''Nhà Ghét, Pháp Trường Thai Nhi !''

Giết người được phép thực thi

Đánh mèo bị lộ, phải đi hầu Tòa !

Trời ơi, ''Đao Phủ Y Khoa'' !

Giết người như vậy, ''nhân hòa'' ở đâu ?

''Lương y: từ mẫu'' là câu

Mà người không chịu ghi sâu đáy lòng !

Thật sự mình khá ngại khi định viết bài này gửi cho blog. Đầu năm đầu tháng mà gửi các bài chết chóc ghê quá bạn nhỉ. ^^

Nhưng cũng thông cảm nhé, hãy lắng nghe tâm sự của những thai nhi bị bỏ rơi qua bài thơ này nhé, đây là một sáng tác của 1 linh mục bảo vệ sự sống (BVSS) mình đã vô tình đọc được và muốn thông qua blog để các bạn cùng cảm nhận sâu sắc với tác giả.

Tội lỗi và ơn gọi

Thứ Sáu, 1 tháng 2, 2013

Phút lặng lẽ trong tôi.


        Tôi đang ngồi bên cạnh chiếc bàn học thân thuộc, nơi tôi đã từng viết ra rất nhiều những cảm xúc thân thuộc và riêng tư của mình từ thuở học sinh cho đến khi trưởng thành như bây giờ. Tôi lặng nghe tiếng thời gian gõ từng nhịp trên dòng chảy cảm xúc của lòng tôi, hôm nay là ngày 30/1 rồi, và mai 31/01, là ngày bổn mạng của anh chị em huynh trưởng giáo xứ Chính Tòa chúng tôi rồi. Nhanh thật! Tôi thầm nhủ: mới đó lại thêm một năm phục vụ nữa trôi qua. Và tôi bắt đầu nghĩ về một năm phục vụ của mình.
      Cuộc sống ngày càng bận rộn và chật vật thời gian hơn nên tôi đấu tranh rất dữ dằn trong tâm hồn của mình mỗi khi đến với Chúa trong công tác của một người Huynh Trưởng. Nhiều lúc, tôi thấy mình cứ quay mòng mòng lên khi phải sắp xếp thời gian sao cho phù hợp với công việc nhà, công việc cơ quan, công việc nhà Chúa. Lắm lúc, tôi đắn đo không biết phải làm sao để chu toàn hết, tôi chỉ biết thốt lên:“ Chúa ơi, còn phải làm sao đây?” Và tôi cũng không tránh khỏi những thiếu sót và vấp ngã trong một năm phục vụ của mình.
       Tôi là một Trưởng Đoàn nghành Thiếu, và ngẫm lại trong năm nay, tôi cũng không làm được gì nhiều cho xứ Đoàn và Nghành của mình. Mặc dù đã rất rất cố gắng để sắp xếp thời gian đến với Chúa đặc biệt là khi có những công tác trực của Ngành nhưng không hiểu sao tôi lại không chu toàn được hết bổn phận của mình, tôi phải giao bớt công việc lại cho bé Huy cùng các em trong ngành hoặc nhờ các ngành khác hỗ trợ. Chính những lúc ấy, tôi mới thực sự nhận ra và thấm thía hơn về tầm quan trọng của mỗi người trong đoàn Huynh Trưởng, không có ai Chúa dựng nên là không có mục đích của Ngài, và đó cũng là điều mà tôi cũng muốn nhắn gởi đến tất cả các anh chị em là chúng ta cũng đừng quá xét đoán và đánh giá quá thấp bất cứ một ai. Có thể bạn làm được việc hơn người khác thì sao? Có thể bạn phục vụ lâu năm hơn và nhiều kinh nghiệm hơn thì sao? Nhưng nghĩ lại xem chẳng phải Chúa ban ơn cho bạn đấy thôi. Từ bài học đó, tôi thấy anh chị em trong Đoàn hãy có một thái độ bao dung và quảng đại hơn khi anh em khác của mình gặp thiếu sót, thay vì cứ phân tích và xét đoán nhau thì hãy nhắc nhở chân thành và cầu nguyện cho nhau để Chúa canh tân và đổi mới mỗi người.Và hãy tôn trọng những khả năng của người khác vì có thể theo con mắt thế gian của tôi và các bạn, người đó chẳng làm được gì hoặc làm không đúng ý tôi hay các bạn, nhưng trước mặt Chúa thì tôi tin Ngài nhìn rất khác chúng ta.
      Tôi còn nhớ như in vào tháng 11 vừa rồi, ngành Thiếu của tôi trực.Tôi rất mừng vì mình đã sắp xếp được thời gian nghỉ để đi lễ, đi sinh hoạt và hân hoan dâng cho Chúa những nhiệm vụ mà tôi sắp làm, tôi xin Chúa chúc lành. Nhưng cuối cùng, tôi lại quên phân người xin quả và dâng quả. Lúc phát hiện ra, tôi buồn lắm, và tôi tự nghĩ trong lòng “Chúa không thương tôi rồi”. Và tôi muốn phát khóc cùng một chút xấu hổ với mọi người vì sự thiếu xót của mình. Nhưng tôi nghe Chúa nói với tôi “ Con đã cố gắng hết mình, còn thành quả như thế nào hãy để cho Ta”. Tôi cũng chợt nhận ra rằng tôi không hề thất bại mà đó cũng chính là một bài học cho tôi, nhắc nhở tôi về thân phận yếu đuối của mình, là động lực giúp tôi phấn đấu hơn trong bổn phận cũng như trách nhiệm của tôi.
   Các bạn huynh trưởng thân mến! Một năm phục vụ cũng đã trôi qua rồi, chắc có lẽ các bạn cũng như tôi, ai cũng có vấp ngã, thất bại, ai cũng có những thao thức, những ước muốn và ưu tư riêng đối với ơn gọi của mình. Chúng ta hãy dâng cho Chúa  tất cả những vấp ngã, những thao thức và ưu tư ấy. Nhiều lúc bận rộn với cuộc sống, con người nhỏ bé như tôi hay như các bạn, dù không muốn chạy đua với nó nhưng ít nhiều tôi cũng bị ảnh hưởng bởi cái vòng xoáy dữ dội đó. Nói thật, thậm chí nhiều lúc mệt mỏi, tôi tự nhủ lòng “ Mệt quá, sức đâu nữa mà phục vụ” hay “Thôi, chắc ra huynh trưởng cho rồi”. Tôi biết đó là những cám dỗ, vì thế tôi cầu xin Chúa đừng để tôi và các bạn của tôi tuyệt vọng. Vì tuyệt vọng là mất lòng tin vào Tình Yêu của Chúa, mà mất lòng tin vào Tình Yêu thì chúng ta chằng còn gì.
        Không biết các bạn như thế nào, chứ riêng tôi, mỗi một lần đến được với Chúa trong Thánh Lễ hay trong những buổi chia sẻ hoặc quét nhà thờ…hay bất kì một công tác nào, tôi đều thầm cảm ơn Chúa. Tôi thấy mình có thêm niềm hạnh phúc và sức mạnh tràn đầy để sống tiếp giữa cuộc đời này. Nhiều lúc, đến với Chúa trong những giờ chia sẻ, hay quét nhà thờ đặc biệt là vào buổi chiều chủ nhật sinh hoạt, nhìn thấy số lượng thiếu nhi và huynh trưởng ít ỏi, lòng tôi thấy thắt lại, vì tôi cũng đâu có đi được nhiều và thường xuyên, tôi cũng góp phần vào sự vắng vẻ ấy.Tôi tự hỏi “ Trên thập giá, Ngài có đang cô đơn và chờ đợi chúng tôi?”
      Tôi cũng như các bạn, cũng sống, cũng theo một Chúa, cũng cùng một ơn gọi, một đích đến. Tôi luôn mong tất cả anh chị em huynh trưởng của mình luôn yêu thương nhau, tôn trọng nhau hơn nữa, đoàn kết hơn nữa, cố gắng đổi mới mình hơn nữa. Tôi muốn nói rằng tôi rất yêu quý các bạn, và chúng ta hãy tự tin lên vì mổi người là một ngọn nến được thắp lên từ ánh sáng phục sinh của Chúa Giêsu, hãy sống để ngọn nến đó luôn tỏa sáng và không bao giờ lụi tàn.
“ Hãy cầu nguyện cho nhau” như lời nhắc nhở của Cha Gioan Vianey : “ Trong một tuần đến với Chúa, bao nhiêu người trong các bạn góp một lời cầu nguyện cho đoàn huynh trưởng của mình?” Phải, tôi và các bạn đã quên rằng Cầu nguyện chính là hơi thở cho sự sống tâm linh. Vì thế, tôi và các bạn hãy cố gắng cầu nguyện nhiều cho cho nhau để trong lời cầu nguyện ấy, chúng ta gặp gỡ được Chúa, gặp gỡ được chính mình và gặp gỡ được anh em. Dù có đi đâu, dù có làm gì hay ở nơi đâu, tôi luôn nhớ tới các bạn, nhớ đến ơn gọi của mình, nhớ đến anh em mình đang quây quần bên ngôi thánh đường nhỏ bé vào những ngày Chủ nhật. Những điều ấy luôn in sâu trong tâm trí tôi. Và các bạn cũng hãy luôn nhớ tới tôi, nhớ tới nhau và cầu nguyện cho nhau.
      Nhân dịp bổn mạng và nhân dịp Tết đến, tôi cầu chúc tất cà có một ngày bổn mạng thật ý nghĩa, một năm mới tràn đầy hồng ân của Chúa Xuân. Và chúc cho đoàn huynh trưởng chúng ta ngày thêm vững bước, luôn vượt qua mọi gian nan và thử thách trong đời sống phục vụ, để luôn xứng đáng là một huynh trưởng của Chúa trong tinh thần hiệp nhất và yêu thương. Amen.

Hoa Xương Rồng

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

BLOG CHÍNH THỨC HOẠT ĐỘNG LẠI



THÔNG BÁO



BLOG HUYNH TRƯỞNG CHÍNH TÒA CHÍNH THỨC ĐI VÀO HOẠT ĐỘNG.


Sau nhiều lý do khách quan và chủ quan, blog đã ngưng hoạt động một thời gian dài. Nay, được sự đồng ý của đoàn cùng với sự ủng hộ của mọi người. Blog được chỉnh sửa lại và đổi mới. Và nhân dịp lễ bổn mạng huynh trưởng Gx Chính Tòa - Thánh Gioan Bosco - vào ngày 31/1/2013. Thay mặt cho toàn thể anh chị em huynh trưởng. Tôi xin tuyên bố:

BLOG HUYNHTRUONGCHINHTOA.BLOGSPOT.COM CHÍNH THỨC TÁI HOẠT ĐỘNG


Sunshine

Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010

VIÊN THUỐC CHỮA ĐAU




VIÊN THUỐC CHỮA ĐAU
Ở phần tự bạch trong các quyển sổ lưu bút chúng mình, có một câu hỏi thật đơn giản mà chẳng dễ trả lời chút nào: Điều gì sẽ làm bạn khóc? .Trong hàng trăm câu bộc bạch như “khi buồn, khi thất bại, khi bị đòn…” mà tôi từng đọc qua, lần nọ, có một bộc bạch khá lạ: "Tôi khóc lúc tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. "
Ngày thơ ấu, các cậu nhóc vẫn hay tìm thấy niềm vui trong những hạt nước mắt của các cô bé. Một cái ngáng chân trên bậc cửa khiến cô bạn sấp mặt ngã dúi dụi, một cú giật bím tóc đau điếng, một lần chơi xấu đem hộp bút màu quý giá của cô bạn giấu kỹ dưới gậm bàn… Cô bạn oà khóc càng to, cậu nhóc càng thấy vui.Bạn có biết ai càng làm cho bạn khóc nhiều, người ấy
càng được xem là mạnh mẽ và can đảm!

Lớn lên một chút, chúng ta biết chẳng hay ho gì khi làm nguời khác buồn. Thế nhưng, có những việc làm người khác rớt nước mắt lắm khi chúng ta không ngờ đến. Sợ muộn học, trễ việc, bạn phóng thẳng xe vào vũng nước, nước bắn tung lên, ố bẩn tà áo trắng mới tinh ai đó tình cờ đi ngang qua. Một người tật nguyền di chuyển với dáng vẻ khác lạ, tôi và bạn mở to mắt quan sát, khẽ cười. Câu chuyện đồn thổi chưa rõ thật hư về một nhân vật nào đó tôi và bạn hào hứng rỉ tai nhau. Vì những chuyện vô tình như thế, có những hạt nước mắt lặng lẽ rớt xuống. Những hạt nước mắt mà tôi hay bạn không thể nhìn thấy.
Và rồi lớn lên nữa, chúng ta bắt đầu biết cách làm người khác đau. Cố ý, nhưng chúng ta đã biết cách làm điều ấy trong vỏ bọc kín đáo, chẳng lộ liễu như cú ngáng chân hay giật bím tóc ngày xưa của bọn con trai nữa. Vì một nỗi giận dữ cần giải toả, tôi sẵn sàng thốt ra một lời mỉa mai cay độc với một người bạn học kém, yếu thế hơn mình. Những hờn dỗi, tủi thân vì hoàn cảnh gia đình khó khăn thua sút, khiến bạn một lần nào không kìm lòng, thốt ra tất cả những lời oán trách với bố mẹ. Nói xong, hết giận, có thể chúng ta quên ngay những lời vừa thốt ra. Nhưng những tổn thương tôi và bạn gây nên trong lòng người khác bằng lời nói tàn nhẫn thì rất lâu mới có thể bình phục.
Bạn biết không, ngày 17 tháng 10 là ngày thế giới chung tay làm giảm nỗi đau. ở bệnh viện khắp nơi trên trái đất này, các bác sĩ đang tìm những phuơng pháp chữa trị và phẫu thuật để bệnh nhân ít đau đớn hơn, thời gian bình phục ngắn hơn. Trong nhiều phòng thí nghiệm, các dược sĩ và các nhà hoá học đặt ra mục đích cụ thể: Tìm ra biệt dược giảm đau hiệu quả nhất cho con người. Những nỗi đau vì bệnh tật gây ra, y học chữa trị ngày càng hiệu quả. Vậy những nỗi đau âm ỉ vô hình, vì sự vô tâm hay nhẫn tâm do mỗi người chúng ta gây ra, sẽ được cứu chữa ra sao?
Tôi khóc, khi tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. Tôi khóc, vì tôi nhận ra mình là kẻ tàn nhẫn và vô tình. Khóc, để không lặp lại lỗi lầm. Khóc, để con tim mỗi người biến thành viên thuốc chữa đau khi biết nhích ra khỏi nhịp đập hờ hững vô tình quen thuộc.
VÂN UYÊN
Lượt xem:

Free Web Site Counter

Người đang theo dõi blog này

Powered By Blogger