Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện.... Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyện.... Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Mùa giáng sinh trong tôi

Tiết trời gần đến giáng sinh càng lạnh dần. Những cành cây khẳng khiu trơ trọi lá như những bàn tay muốn ôm lấy một chút yêu thương ấm áp cho riêng mình. Bầu trời chợt xám xịt và âm u hơn,như mong ngóng tia nắng xua tan đi băng giá và làm bừng lên ánh hồng tươi sáng của bình minh ơn cứu độ.Trong khi đó, phố phường rực rỡ đủ ánh đèn với đủ loại, đủ màu sắc và kích cỡ. Đường xá đông đúc hơn, người ta chen chân nhau ra đường để đi ngắm đèn và xem hang đá. 
Đêm 23. Nó trở về nhà sau một ngày dài làm việc cùng với việc tập văn nghệ để chuẩn bị chương trình vui ca giáng sinh. Đi bộ tới đầu con hẻm nhỏ vào nhà, nó thở phào nhẹ nhõm vì mọi thứ tập dợt và chuẩn bị đã xong. Dù rất mệt nhưng nó rất vui vì cùng với anh chị em đóng góp công sức nhỏ bé của mình.Nó thầm tạ ơn Chúa. Nó vẫn bước tung tăng hết con hẻm nhỏ, tới trước cửa nhà,nó ngước nhìn ngôi sao điện nhấp nháy trên cao, bỗng dưng, lòng nó chùn xuống. Nó ngồi phịch trước cổng nhà, lòng thấy trống vắng khôn tả. Và nó nhận ra...ngôi nhà của mình thật lạnh lẽo vì thiếu vắng một hang đá Bêlem xa xưa.
Nó ngồi thừ ra và bắt đầu nghĩ ngợi. Nó biết việc làm hang đá không phải chỉ để trưng bày cho đẹp nhưng là để tôn vinh Ngôi Hai Con Chúa làm người. Và riêng đối với nó, được chiêm ngắm Hài Nhi Giêsu trong máng cỏ đơn sơ và trò chuyện với Ngài mỗi đêm trong mùa Giáng Sinh là những khoảnh khắc tuyệt vời và hạnh phúc nhất. Nó nhớ lại những mùa noel trước. Dù nhà nó chật chội nhưng cũng đủ không gian để nó tự tay làm một hang đá nhỏ xinh. Xung quanh toàn là Lương dân nên chỉ có một mình nhà nó lo dọn dẹp và trang trí đón giáng sinh mà thôi. Nhưng khi nó làm xong hang đá, dù hang đá nó làm không to và hoành tráng nhưng bà con và các em nhỏ trong xóm vẫn thường tụ tập lại để xem ngắm. Đặc biệt là các em nhỏ cứ rộn ràng đòi người lớn chụp hình và chỉ vào hang đá tíu tít hỏi" chị ơi, cái tượng này là ai vậy chị ?" Nó khẽ cười vui và nói"Chúa Hài Đồng Giêsu đó các em". Rồi nó kể cho các em nghe về câu chuyện Chúa Giáng Sinh. Các em tròn xoe mắt chăm chú lắng nghe thật đáng yêu làm sao! Nó vui lắm! Nó biết dù rằng trong lòng bà con và các em nhỏ nơi đây chưa ý thức được sự hiện diện của Chúa nhưng nó tin họ không chỉ bị thu hút bởi ánh đèn lung linh mà hơn hết chính là sức hút mầu nhiệm Tình Yêu của Con Chúa và vẻ đẹp huyền diệu tỏa ra nơi hang đá Bê lem. Nó cảm thấy hạnh phúc vì ít ra mình cũng góp một phần nhỏ đem Chúa Giáng Sinh đến cho bà con nghèo nơi xóm nhỏ ven sông này. 
Và nó vẫn thường viếng hang đá ngay trước nhà mỗi đêm rồi mới đi ngủ. Nó thấy lòng ấm áp và chìm đắm trong bình an cùng tình yêu của Con Thiên Chúa làm người. Chứ không phải như lúc này, chỉ một mình nó đang ngồi trong bóng đêm cô độc lạnh lẽo cùng với ánh đèn neon nhấp nháy vô hồn. Nó bỏ quên điều gì chăng? Nó tự hỏi và thấy bối rối quá đỗi. Đôi lúc ta cứ lo làm việc này việc nọ mà ta cứ nghĩ đó là tất cả những gì quan trọng nhất và đẹp lòng Chúa rồi, nhưng khi ta nhìn lại và lắng đọng với Ngài thì ta thấy mình thật thiếu sót và những điều Ngài muốn luôn vượt lên trên suy nghĩ thấp hèn của loài người. Nó hoang mang và buồn lắm. Vì nó không muốn đón Chúa Giáng Sinh một như một lễ hội trần tục và hào nhoáng như xã hội và những ánh đèn rực rỡ vô nghĩa ngoài kia ! 
Nó lê từng bước nặng nhọc vào nhà, quăng mình xuống giường và chạy ùa vào dòng ký ức của một giấc mơ thân thương. Nó thấy mình đang đứng trước hang đá Bê lem. Cảnh vật xung quanh phủ một màu trắng của băng tuyết. Cái lạnh đến rợn người. Nó định chạy đi để trốn cái lạnh nhưng nó ngó vào hang đá và thấy Chúa Hài đồng vẫy tay gọi nó " Con có muốn vào đây và trở thành một sợi rơm trong máng cỏ để sưởi ấm Ta không?"....
Nó choàng tỉnh giấc sau một giấc ngủ đêm dài lạnh lẽo. Những tia nắng mai lung linh nhảy múa trên những cành lá truớc hiên nhà. Nó tự nhủ "hôm nay là 24. Giáng sinh đến thật rồi.!". Giấc mơ đêm qua đẹp quá! Và nó muốn biến giấc mơ thành sự thật. Nó vội ra khỏi giường và lục tìm trong tủ đồ lưu niệm cũ. Nào là giấy bóng, dây kim tuyến, các tượng bò lừa và mục đồng, mẹ Maria và Thánh Giuse. Nó nhìn vào tượng Chúa Hài Đồng đã bám bụi. Nhưng lạ quá! Nó thấy Ngài như đang mỉm cười. Lòng nó thấy ấm áp và hân hoan. Nó biết không có gì là muộn màng.Nó khẽ gọi " Chúa Hài Đồng ơi!..."
Viết trong tâm hồn

Hoa Xương Rồng

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

Niệm khúc mùa đông

Tháng 12 đã về!
Chiều đông. Tiết trời se lạnh. Những làn gió đông khẽ lay nhẹ cành lá. Tôi khoác lên mình chiếc áo dài tím.Tôi tự nhắc mình rằng : Mùa Vọng đến rồi ! Tôi ngắm mình trong gương, bỗng dưng thấy mình rạng ngời và...đẹp hơn ngày thường rất nhiều trong màu áo tím. Tôi khẽ cười rồi dắt xe đạp ra, không hiểu sao hôm nay tôi không thích đi đến nhà thờ dâng lễ bằng xe máy, tôi hòa mình vào dòng xe cộ đông đúc. Từng vòng bánh xe cứ quay đều đều như những vòng quay điên đảo của cuộc sống nhưng nó không làm vội vã bước chân cuả tôi, tôi vẫn đạp xe thong thả, miệng khẽ hát " xin cho lòng chúng con luôn mở rộng chờ mong Chúa đến...". Tôi thấy mình bình an, vui mừng và hân hoan. Tôi không nghĩ trong lòng mình lại háo hức mong chờ mùa vọng đến như vậy!
Quang cảnh nhà thờ vẫn rất thân thuộc nhưng sao tôi thấy không gian, cây côí và mọi người xung quanh như đang mặc lấy màu tím của mùa vọng này. Mọi người như được xích lại gần nhau hơn, từng nụ cười,từng ánh mắt, từng câu nói chào nhau khi gặp nhau trước, trong và sau thánh lễ như rộ hẳn lên niềm vui tươi. Lòng người như ấm áp hơn giưã Tình Chúa và tình người trong những ngày đông này. Chủ tế mặc áo lễ màu tím, ca đoàn mặc áo tím, những ngọn nến và những bông hoa trên cung thánh màu tím,phía dướí cộng đoàn xen lẫn giưã những chiếc áo đủ màu là những chiếc áo tím đơn sơ nhưng lại nổi bật hơn hẳn. Cùng với tâm tình của bài Tin Mừng trong Chúa Nhật thứ nhất mùa vọng này đó là " Hãy tỉnh thức và sẵn sàng để đón chờ Chúa đến" như gợi mở ra trong lòng mỗi người những tâm tình lắng đọng sâu xa, tôi và mọi người đang hướng lên phía trên cung thánh - nơi Mình Thánh Chúa ngự như cùng một tâm tình, cùng một niềm mong đợi hướng về trời cao. Tất cả dệt nên một bức tranh thánh lễ màu tím thật đẹp và ấm áp, tím của đợi chờ trong niềm vui.
Lạy Chúa, Mùa Vọng về mang theo những ngày đông dài lạnh giá làm lòng con càng thêm thấm thiá được cái lạnh lẽo cuả cuộc đời chúng con nếu không có Chúa. Đôi lúc con tự hỏi tình cờ hay là một mầu nhiệm mà Chúa lại đến với nhân loại chúng con trong mùa đông lạnh lẽo như thế? Mùa đông lạnh lẽo của đất trời cũng chính là mùa đông lạnh lẽo cuả xã hội và của từng người chúng con. Chúng con đang lạnh lẽo trong những băng giá cuả tội lỗi. Và chính vì Chuá biết chúng con đang lạnh lẽo, đang thiếu hơi ấm của Tình Yêu nên Chúa đã đến để làm ấm lòng chúng con bằng Tình Yêu của Chúa. Và những ngày được sống trong niềm tỉnh thức ngóng trông đợi chờ Chúa đến là những ngày hạnh phúc của chúng con.
Xin Chúa cho chúng con không chỉ sống tâm tình tỉnh thức trong mùa vọng này mà là mỗi giây, mỗi phút,mỗi ngày trong đời, chúng con luôn mặc cho mình chiếc áo tím không chỉ là bên ngoài mà là tím trong tâm hồn chúng con, màu tím cuả sự mong chờ,và cũng chính là màu hi vọng cho chúng con,để tâm hồn lạnh giá và khô cằn chúng con luôn biết mở lòng mình ra để đón chờ Chúa đến bằng một thái độ hân hoan, sẵn sàng và tỉnh thức hơn. Amen!

Viết trong tâm hồn
Hoa Xương Rồng


Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Tâm tình Ánh Sáng Đức Tin và Ánh Sáng đêm trung thu*


Xem Hình
Thánh lễ mừng Trung Thu chiều nay tại nhà thờ Chính Toà thân yêu thật vui và ý nghĩa.. Từ lúc bước chân vào nhà thờ cho đến lúc ra về lòng tôi tràn ngập một niềm xúc động khó tả!Nếu như Tết Trung Thu ở ngoài xã hội là Tết của Thiếu Nhi là dịp để sum họp bên gia đình bạn bè thì chiều nay, trong Thánh lễ này tôi cùng các em và bà con trong giáo xứ cũng đang quy tụ trong nhà Cha là Thiên Chúa thân yêu! Tôi muốn bật khóc...vì mỗi lần tôi đến với Ngài...là tôi đang trở về...trở về với các em...trở về với ơn gọi làm Huynh Trưởng của mình.Sau thánh lễ là rước đèn xung quanh nhà thờ, múa lân và phát bánh.Cha Chính Xứ và Cha phó xứ cứ cười suốt chung vui với các em và chính 2 Cha đã tận tay phát bánh.Tôi thầm cảm ơn 2 Cha, HDMV, quý bà con và quý ân nhân đã luôn yêu thương và quan tâm các em.Tôi cũng không quên tạ ơn Chúa. Nhìn chiếc lồng đèn lớn sáng rực đất uy nghi trên cung thánh và hàng chục lồng đèn nhỏ lung linh trên tay các em, tôi chợt nghĩ tới ngọn đèn Đức Tin của tôi là mọi người.Ước mong sao mọi người chúng ta luôn biết lấy Lời Chúa làm đèn soi cho đời mình và luôn biết cầm đèn đó cháy sáng trong tay tỉnh thức đón chờ Chúa đến. Hiệp với lời nguyện trong Thánh Lễ " Xin cho các em luôn trong trắng đơn sơ và cho chúng con cũng như vậy" xin Chúa gìn giữ các em Thiếu Nhi trong xã hội ngày hôm nay luôn sống vui tươi và được yêu thương đặc biệt là những trẻ em nghèo, những trẻ em tàn tật mồ côi sẽ luôn được sống trong bình an của Chúa.Và cầu chúc mọi người luôn sống tâm tình của người con nhỏ bé trong vòng tay yêu thương bao la của Người.Amen!
Hoa Xương Rồng
*(tiêu đề do người biên soạn đặt)

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2013

Chào tạm biệt cha Gioan Maria Vianney Nguyên Kha


TIỄN CHA LÊN ĐƯỜNG.

Chiếc phi cơ cũng từ từ cất cánh
Rồi vút thẳng lên bầu trời vút cao
Mang theo bóng hình cha yêu dấu
Sẽ khuất xa tận mãi ở nơi nào.

Chúng con chỉ biết im lặng nhìn nhau
Để nỗi buồn chìm trong tận góc tối
Chỉ cần biết xin ơn Ngài dẫn lối
Thêm vững vàng trên mỗi bước cha đi.

Ngày chia tay chúng con chẳng có gì
Lưu bút đơn sơ làm quà cho cha đó
Chất chứa tâm tình đoàn con bé nhỏ
Mong ấm lòng người lữ khách phương xa.

Lên máy bay cha đừng sợ nha cha!
Cứ tưởng rằng cha đang lên với Chúa
Nhắn với Ngài lời chúng con khấn nguyện
Xin Ngài thương đoàn chúng con nhiều.

Cho gia đình cho giáo xứ thân yêu
Được bình an đức tin luôn vững chắc
Và nhất là cho cha Kha mau mắn
Hoàn tất ý Ngài trong tin ,cậy ,mến yêu

Lời cuối cùng kính mong cha dấu yêu
Luôn giữ mãi nụ cười tươi tắn ấy
Nếu gặp lại chúng con mong ngày ấy
Sẽ được cười thỏa thích bên cha.

XEM HÌNH


NƯỚC MẮT THAY LỜI BIỆT LY.
 Cảm giác thật lạ trong ngày từ biệt người cha thân yêu. Nhìn những giọt nước mắt và nét mặt buồn trên khuôn mặt những bạn huynh trưởng làm tôi cảm thấy như đi vào một thế giới của tình thương. Tôi có thể cảm nhận được sự yêu thương mà các bạn dành cho cha Gioan Maria Vianney Dương Nguyên Kha.Tại sao vậy nhỉ có điểm gì đặt biệt từ “ông cha nhỏ” ấy.
Một nụ cười thật ấn tượng khó phai. Tôi luôn thấy cha cười và hình như đó là điều mà làm nên một con người đặt biệt được nhiều người yêu mến. Cha luôn hướng chúng tôi tới Chúa và sống vì lợi ích của mọi người, tuy cha không cùng sinh hoạt và gặp gỡ chúng tôi thường xuyên như những cha tuyên úy khác nhưng những lời cha nói với chúng tôi luôn làm cho tôi có suy nghĩ đặc biệt và có sức để tôi thực sự thay đổi bản thân mình.

“Ý Chúa luôn là tốt đẹp nhất đối với mỗi người”. Dù là khó khăn nhưng ý Chúa sẽ dẫn chúng ta đến con đường hạnh phúc. Thật khó dùng lời nào để diễn tả sự biết ơn người cha ấy. Xin Chúa làm cho cha theo như thánh ý Chúa muốn. Amen
Thiên thần nhí 

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

Cảm nhận về đại hội giới trẻ GP Phan Thiết 2013


      Thời tiết thật khó chịu. Mới khoảng hơn 7h sáng một tí mà thấy nóng bức hơn mấy ngày hôm trước rất nhiều, cứ như là trái đất đang ở gần một lò than hồng vậy. Tôi nghĩ không biết có phải do tình cờ hay là do Thiên Chúa sắp đặt mà anh chị em giáo xứ Chính Tòa chúng tôi cùng một số đông các đệ tử của Dòng Mến Thánh Giá Nha Trang và Mái Ấm Huynh Đệ lại đi chung trên chiếc xe buýt màu đỏ. Màu đỏ - màu của tình yêu và nhiệt huyết, phải chăng trái tim tuổi trẻ của chúng tôi cũng đang rạo rực đập liên hồi theo tiếng gọi của Chúa. Không những chỉ có chúng tôi mà gần 4000 bạn trẻ trong giáo phận Phan Thiết cũng đang hướng con tim mình lên cùng với ngày đại hội này. Có phải vì thế mà nhiệt độ của ngày hôm nay tăng lên không nhỉ? Tôi thầm nghĩ như vậy. Tuy nhiên, tôi cũng hơi ái ngại về ngày đại hội giới trẻ 23/3 được tổ chức tại giáo xứ Vinh Tân lần này, tôi e là thời tiết kiểu này sẽ mất sức dữ lắm, tinh thần hăng hái cũng sẽ vơi đi. Nhưng giờ đây, khi tôi ngồi viết những dòng cảm nhận này sau những gì đã trải qua trong ngày đại hội hôm đó, tôi vẫn thấy lòng mình ấm áp đến lạ thường.
        Lúc chiếc xe buýt màu đỏ số 9 dừng chân trước cửa nhà thờ Vinh Tân, tôi thực sự bị choáng ngợp bởi quang cảnh đông đúc và tưng bừng của ngày đại hội. Nhìn những gương mặt của mọi người đặc biệt là những bạn trẻ chúng tôi, ai ai cũng rạng ngời niềm vui.Và riêng tôi, tôi cũng thấy mình phấn khởi lạ thường.
       Trong ngày đại hội, chúng tôi được nghe giảng thuyết, được Đức Giám Mục cùng quý Cha đồng tế dâng thánh lễ, được ở bên nhau để giao lưu, ca hát, hay cùng nhau cảm động hoặc rơi nước mắt trước vở kịch Đứa con hoang đàng… tất cả quả thật là hạnh phúc vô cùng. Và tất cả những điều đó, tôi biết chính Chúa đã yêu thương và ban tặng cho chúng tôi.
       Suốt ngày hôm đó, đối với tôi, tôi không thấy một giây phút nào là lãng phí cả. Từ lúc bắt đầu khóa Đức Tin và sự chữa lành do bác sĩ  Luật trình bày, hay đến bài giảng thật hay sâu sắc của Đức Cha Giuse về Con đường tình yêu Chúa Kitô cũng như đến khóa Kĩ năng rao giảng Tin Mừng của Cha Tiến Lộc… tôi luôn luôn cố gắng chăm chú và lắng nghe, và cảm nhận được những nhiệt huyết của các vị ấy trong từng lời nói, trong từng nét mặt, dù trời nắng nóng bức, các Cha cũng như những khách mời (BS Luật, nhà ảo thuật Đức…) vẫn không ngại khó nhọc mà vẫn dành cho giới trẻ chúng tôi những lời thật hữu ích và đầy ý nghĩa. Tôi còn nhớ Đức Cha Giuse, Ngài dâng thánh lễ đã khàn cả giọng rồi nhưng Cha vẫn dành cho chúng tôi một bài giảng thật sâu sắc và tròn đầy. Thế mới thấy được tất cả sự yêu thương và quan tâm mà Ngài đã ưu ái dành cho giới trẻ trong giáo phận nhà.
     Trong ngày đại hội hôm ấy, chúng tôi còn được gặp gỡ những người Ki tô hữu sống giữa đời thường nhưng vẫn âm thầm rao giảng tình yêu của Chúa Ki tô đến cho mọi người: đó là bác sĩ Luật và nhà ảo thuật Đức. Bác sĩ Luật là một bác sĩ khoảng chừng 30 tuổi (tôi đoán vậy), làm ở bệnh viện 115 – TP Hồ Chí Minh, vẫn thường xuyên đến thăm Mái ấm huynh đệ ở Phan Thiết đã chia sẻ cho chúng tôi rất nhiều điều bổ ích về sức mạnh chữa lành của Đức Tin đối với bệnh tật hay sâu xa hơn là đối với tội lỗi của con người, cũng như những bài học mà Chúa đã dành cho ông trong khi ông hành nghề bác sĩ. Còn nhà ảo thuật Đức đã từng là một giám đốc giàu có, nhưng khi sa ngã, gặp thất bại trong đời, trong cơn quẫn bách tìm đến cái chết đã được tình yêu của Chúa cảm hóa, ông đã trở về với Chúa và dành cái nghề ảo thuật của mình để phục vụ cho việc rao giảng. Ông đã đem đến cho chúng tôi những trò ảo thuật tuy rất đơn giản nhưng thấm đượm Đức Tin. Họ là những con người sống ở thành phố xa hoa, nhộn nhịp, bon chen và nhiều cám dỗ hơn thành phố nơi tôi đang sống rất nhiều, nhưng họ vẫn biết dành thời gian để sống cho Chúa. Tôi thực sự thấy khâm phục. Mặc dù là họ không còn nằm trong thế giới trẻ của chúng tôi nhưng qua  sự chia sẻ chân thành của họ, tôi thấy mình được học hỏi rất nhiều.
        Khóa của Cha Tiến Lộc cũng thật hay và chắc có lẽ là vui nhộn nhất, vì Cha dạy chúng tôi rất nhiều bài hát hay. Chúng tôi còn được xem kịch Đứa con hoang đàng do một nhóm kịch đến từ Sài Gòn biểu diễn. Vợ kịch thật súc tích và cảm động, đã làm toát lên bộ mặt nhân hậu và giàu lòng yêu thương của Thiên Chúa là Cha. Như Cha Tiến Lộc giới thiệu thì diễn kịch theo dụ ngôn Kinh Thánh cũng là một nghệ thuật rao giảng Tin Mừng. Và kịch bản này do Cha An Nhiên (người bạn quá cố của Cha Tiến Lộc) viết. Lời thoại kịch bản được viết rất là kĩ lưỡng để không đi ngược với Đức Tin. Nhóm kịch này cũng đã đi diễn rất nhiều nơi để phục vụ cho việc rao giảng. Tôi thấy đây là một hình thức rất hay cần phải học hỏi. Tôi mong rằng một ngày nào đó ở giáo phận chúng ta cũng sẽ lập nên những nhóm kịch như thế.
       Cuối cùng, sau giờ cơm chiều, chúng tôi tụ họp nhau lại trước sân nhà thờ Vinh Tân để suy niệm và ngắm đàng Thánh Giá. Sau một ngày dài với nhiều hoạt động, giờ đây là lúc chúng tôi được tĩnh lặng tâm hồn nhất để dành cho Chúa. Điệu nhạc của những bài ca nói về Tình Yêu và Thập Giá cùng với những lời suy niệm đã làm cho tâm hồn chúng tôi thêm sốt sắng và hướng về Chúa rất nhiều. Riêng tôi, trước Thánh Giá Chúa trong giây phút này, tôi cảm nhận thân phận làm người của mình thật yếu đuối và nhỏ bé trong thế giới Tình yêu quá lớn lao và vô cùng của Ngài. Nhưng chính cái nhỏ bé này làm tôi hạnh phúc và không đơn côi vì Chúa đã nâng tôi lên, đã luôn yêu thương và làm cho yếu đuối nhỏ bé ấy của tôi trở nên lớn lao, là tôi được Ngài yêu và mời gọi sống với Ngài. Chứ không  phải như giữa chợ đời hôm nay, người ta thường coi thường những điều nhỏ bé mà chạy theo những thứ được gọi là cao trọng vĩ đại nhưng “chết người” .
        Kết thúc giờ suy niệm và ngày đại hội là lời hát “Thắp sáng lên trong con Tình yêu Chúa, thắp sáng lên trong con tình Tuyệt vời” được chúng tôi lặp đi lặp lại nhiều lần hòa trong những ngọn đuốc bùng cháy cùng với tràng pháo hoa rực sáng cả bầu trời, như Tình yêu Chúa mời gọi người trẻ chúng tôi: hãy ra đi và tỏa sáng.
    Vâng! “Hãy ra đi và tỏa sáng” chính là ý nghĩa cốt lõi của ngày đại hội giới trẻ với chủ đề Gieo Mầm Tin Yêu hôm nay. Tôi tin rằng ngày đại hội đã khép lại nhưng Ánh Sáng Và Tình Yêu của Chúa Ki tô luôn rực sáng mãi trong tim tôi và các bạn, để rồi dù có ở đâu, dù có làm gì thì tôi và các bạn luôn là những chiến sĩ trẻ của Đức tin trong đời trường lắm chông gai và cám dỗ hôm nay.
Hoa Xương Rồng

Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Dòng thời gian


Dưới ngôi thánh đường thân yêu, trong ngày lễ Thánh Giuse 19/3 tôi bỗng dưng bật khóc vì khi nhìn lại dòng thời gian xảy ra những biến cố trong cuộc đời mình.Tôi cảm nhận được một tình yêu cao vời của Chúa dành riêng cho tôi. Không lời nào có thể tả nổi, tôi chỉ biết khóc trong sự hạnh phúc bởi cảm nhận được tình yêu của Chúa.

Tôi vẫn còn nhớ lúc nhỏ. Ba tôi thường hay say xưa rượu chè sống trong men rượu mỗi ngày. Hằng ngày tôi thường hay chứng kiến cảnh cha mẹ cãi nhau, các vật dụng trong nhà thường đỗ bể, bàn ăn bị lật đỗ… Có lúc phải ở nhà ngoại cả tuần mới được về nhà. Má tôi hay dặn tôi rằng khi nào con đi lễ hãy nhớ cầu nguyện cho ba đừng có uống rượu nữa.

Và cứ mỗi khi được đi lễ tôi vẫn cầu nguyện như thế.

Thời gian trôi qua và Chúa đã biến đổi một “ma men” trở thành người ba tốt. Một người cha mà tôi rất yêu mến. Tôi cứ nhớ mãi hình ảnh lúc tôi học lớp 12, tôi bị xảy ra tai nạn gãy chân. Má nói tôi gãy chân đi học khó khăn thôi con nghỉ học cho rồi. Lúc đó tôi buồn lắm không thể nào tả nổi, cứ nghĩ tới thì tôi lại thấy tủi và khóc. Nhưng ba tôi đã thấy được nỗi buồn của người con bé nhỏ, ông đã không ngần ngại chở tôi đi học và cõng tôi lên lầu 2 mỗi khi đến trường. Tôi thấy yêu sao hình ảnh ấy. Bây giờ có lúc tôi thấy ba tôi cũng có khi đi lễ sáng đến với Chúa. Tôi cảm thấy rất vui và hạnh phúc.

Tôi hằng luôn cảm tạ Chúa vì tình yêu bao la mà Chúa đã nhìn đến tôi. Thay đổi một con người là một việc làm rất khó. Nhưng Chúa đã làm việc ấy cho tôi. Từ lúc nào Chúa đã nhận lời tôi kêu xin lúc tôi còn nhỏ xíu. Hôm nay nhìn lại cuộc đời mình cảm thấy được bao nhiêu là hồng ân của Chúa. Mừng lễ Thánh Giuse cũng là bổn mạng của ba tôi, xin ngài cầu bầu và gìn giữ để ba tôi có thể noi gương Thánh Giuse là người cha có tình yêu quãng đại và công chính. Amen.

Thiên Thần Nhí

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Lời nói dối của mẹ

8/3 sắp đến rồi chắc các bạn cũng đang chuẩn bị những món quà cho những người bạn gái của mình, nhưng các bạn đừng quên rằng, còn có 1 người phụ nữ luôn luôn ở bên bạn che chở cho bạn, an ủi cho bạn và là chỗ dựa lớn nhất của bạn. vậy các bạn đã chuẩn bị món quà nào dành cho người Mẹ kính yêu của bạn hay chưa hay chỉ là những món quà cho những người con gái mà bạn thích thôi
Hãy cùng lắng động cùng mình với câu chuyện này và cảm nhận về nó nhé 8 lời nói dối của mẹ

1. Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói! Mẹ nói câu nói dối đầu tiên!
2. Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá. Lấy lưỡi mà liếm những mảnh thịt sót lại trên đầu cá. Cậu bé xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mình sang bát mẹ, Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát cậu bé. Mẹ bảo: Con trai, con ăn đi, mẹ không thích ăn cá. Mẹ nói câu nói dối thứ hai.
3. Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, Vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc. Thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ cười nhẹ: Con trai, đi ngủ đi. Mẹ không buồn ngủ! Mẹ lại lần thứ ba nói dối.
4. Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm, Ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi, làm chỗ dựa tinh thần cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa hạ, trời nắng khét tóc. Người mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ con suốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên. Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình trà đã được pha sẵn, dỗ dành cậu bé uống, bình trà nồng đượm, tình mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời mẹ uống. Mẹ bảo: Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát!! Mẹ nói dối lần thứ tư.
5. Sau khi Cha lâm bệnh qua đời, Mẹ vừa làm Mẹ vừa làm Cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá. Ngậm đắng nuốt cay nuôi con ăn học, cái khổ không lời nào kể xiết. Có chú Lý ngồi sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay. Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người chứ đâu phải cây cỏ, lâu rồi cũng sinh tình cảm. Hàng xóm láng giềng biết chuyện đều khuyên mẹ tái giá, việc gì phải một mình chịu khổ thế. Nhưng qua nhiều năm mẹ vẫn thủ thân như ngọc, kiên quyết ko đi bước nữa. Mọi người có khuyên mẹ kiên quyết không nghe. Mẹ bảo: Mẹ không yêu chú ấy. Mẹ nói dối lần thứ 5
6. Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: Mẹ có tiền mà! Mẹ nói dối lần thứ 6
7. Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sỹ ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty nghiên cứu máy móc. Sống ở Mỹ một thời gian, khi đã có chút điều kiện. Cậu bé muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng mẹ tốt hơn. Nhưng lại bị mẹ từ chối. Mẹ bảo: Mẹ không quen! Mẹ nói dối lần thứ 7.
8. Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con trai đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ lại bảo: Con trai, đừng khóc, mẹ không đau đâu. Đấy là lần nói dối cuối cùng của mẹ. Vì sau lòi nói dối cuối cùng này Mẹ đã ra đi mãi mãi 

Mẹ cho con nắm bàn tay 
bàn tay Mẹ ẵm con ngày xưa 
Mẹ ơi nếu lỡ một mai 
Mẹ về với dất tay ai con cầm

Để có thể thấu cảm được câu chuyện này bạn hãy vào các trang nhạc bất kì đánh tên bài hát lời nói dối của mẹ do ca si: Khưu Huy Vũ Trình Bày để cùng cảm nhận được tấm lòng cao cả của mẹ và hãy chọn cho mình 1 một món quà đẹp nhất được kết bằng cả tấm lòng và tình yêu của bạn dành tặng cho người Mẹ kính yêu của bạn vào ngày 8/3 này nhé.
Sưu tầm

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

CAN ĐẢM VÀ SỢ HÃI

Mình vào huynh trưởng đã 10 năm rồi. Mình cũng cảm nhận được sự bền bỉ trong việc phục vụ của mình. Khi được chọn để làm một huynh trưởng tôi cảm thấy hạnh phúc, được sinh hoạt với các em thiếu nhi, được chia sẻ kinh nghiệm của mình cho các em dự trưởng, được lau nhà thờ, giữ xe đạp... Khi làm những việc ấy mình cảm thấy một niềm vui khó tả. Mình không nghĩ rằng là mình đang phục vụ mà là đang hòa mình vào niềm vui chung, sự đoàn kết và những người anh chị em tôi hằng quí mến. Chắc là vì mình yêu các bạn huynh trưởng, và các em thiếu nhi nên động lực tình yêu ấy giúp mình vượt qua sự mệt mỏi, và sự lười biếng của thân xác. Phục vụ giúp tôi cảm thấy mình trẻ hơn. Ở nơi mình làm việc mọi người đều nói mình là “ống chề” nhưng mình không cảm thấy buồn. Bởi vì khi lập gia đình chắc là không được phục vụ theo ý mình, nhưng phải chạy đua theo thời gian, phân chia công việc giữa gia đình và sự phục vụ.

Thực sự mà nói khi làm việc ở giáo xứ mình rất vui và hạnh phúc. Nhưng đằng sau đời sống ấy, trong khung cảnh làm việc hằng ngày đôi khi mình cũng không hiểu nỗi mình. Có nhiều nỗi sợ hãi trong cung cách đối xử của mình là một Kitô hữu với những người thường.
Mình không có can đảm để nói lên sự thật khi thấy bạn mình sai lỗi vì sợ rằng bạn ấy sẽ bị khiển trách và có thể bị đuổi việc, và khi quyết định che giấu mình cảm thấy lương tâm của mình như muốn làm mình phải đau đớn vì những việc làm của người đó gây tổn hại đến người khác. Mình đã rất buồn và suy nghĩ rất nhiều, và mình chỉ cầu xin Chúa nhìn đến cái “bởi vì và sợ hãi” của mình mà tha thứ cho mình vì những bất toàn của mình. Có một người bạn khác tâm sự với mình bạn ấy lượm được món đồ có giá trị của người khác nhưng bạn ấy hoàn toàn không muốn trả lại và muốn chiếm hữu nó, mình cũng đã giữ im lặng mà không khuyên bạn ấy vì sợ bạn ấy không đón nhận lời khuyên của mình mà có khi còn đánh mất tình bạn. Nỗi  lo sợ trong mình quá lớn mà lòng can đảm trong mình lại quá nhỏ. Mình cảm thấy hận bản thân mình dễ sợ. Khuyết điểm lớn nhất trong đời mình là khi mình làm ai buồn bằng những lời nói của mình thì mình còn cảm thấy đau khổ hơn là người mình làm tổn thương. Nên những lời nói trong suy nghĩ của mình thường bị khép kín khi gặp việc mình muốn nói nhưng chẳng nói được gì.

Mình thấy cảm phục cha chính xứ của mình là cha Phanxico ngài rất thẳng thắng. Khi ngài thấy ai sai lỗi ngài đều sửa lỗi cho người đó mà không hề vị nễ, mà cũng không sợ người ta không thích mình. Mình thật sự thấy được sự can đảm mạnh mẽ trong con người của cha. Mình ước rằng mình cũng có được sự can đảm ấy nhưng mình không làm được. Có nhiều lúc mình thấy cha giống như Chúa Giêsu vậy. Ngài đã nói cho những người biệt phái ngày xưa nghe về những chân lí mà họ không muốn nghe. Để rồi bị họ khinh ghét và chết trên thập giá. Sự can đảm của Chúa Giêsu đã được vinh quang sau khi phục sinh. Ngài đã được nhiều con chiên yêu mến. Tôi ước gì có một phép lạ biến đổi trong con người của mình cũng được can đảm và sức mạnh để cuộc đời tôi như những bông hoa nhỏ trên bàn thờ. Đơn sơ luôn là Thiếu nhi được Chúa yêu thương triều mến.

Thiên Thần Nhí

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

Dòng tâm sự


Ngày bổn mạng của Huynh trưởng giáo xứ Chính Tòa – Thánh Gioan Bosco – năm nay, đã gợi cho tôi đôi dòng cảm xúc, gợi lại vài kỷ niệm trong đời huynh trưởng.
Tôi nhớ lại ba điều mà có lẽ đã là một người huynh trưởng thì cũng cần biết. Tôi nhớ về “giáo huấn của Chúa Giêsu về đời sống môn đệ trở nên tôi tớ phục vụ”, tôi nhớ về “mẫu gương Thánh Gioan Bosco cống hiến cho việc giáo dục thanh thiếu niên: phục vụ trong vui tươi và hân hoan”, tôi nhớ lại điều tâm niệm của người huynh trưởng là “trở nên người phục vụ cho Chúa, chăm lo cho các em thiếu nhi trong giáo xứ nhất là về đức tin”.

Tôi vào huynh trưởng cũng đã được 15 năm. Từ khi trở thành huynh trưởng, tôi cảm thấy như Chúa đã sắp xếp cho tôi làm việc trong vườn nho của Chúa. Và cũng từ khi bước vào vườn nho của Chúa, tôi lại cảm thấy Chúa đã ban cho tôi rất nhiều hồng ân. Nhưng thật sự thì để trở thành một người huynh trưởng đúng nghĩa thì không dễ chút nào. Nhiều lúc gặp khó khăn, tôi lại nghĩ thầm rằng “mình vào huynh trưởng để làm gì vậy? Tại sao mình lại vào đây chứ?”. Tôi rất hay đặt vấn đề đó với Chúa. Nhưng đôi lúc tôi lại thấy rằng “đâu phải ai cũng được trở thành huynh trưởng đâu”, tôi lại thấy mình hạnh phúc. Khi bước vào đoàn huynh trưởng, tôi học hỏi được rất nhiều điều. Tôi rất biết ơn các cha vì đã tận tình dạy dỗ, hướng dẫn cho tôi biết cách chăm sóc vườn nho của Chúa. Tôi thấy mình vững vàng trong đức tin nhiều hơn. Mặc dù đôi lúc đức tin của tôi cũng bị lung lay do ma quỷ cám dỗ tôi bằng nhiều hình thức, nhưng ngay sau đó tôi lại dâng mọi sự yếu hèn, khó khăn của tôi lên Thầy của tôi – Chúa Giêsu Thánh Thể. Thật sự mà nói thì đôi lần tôi đã muốn bỏ cuộc, bỏ rơi các em thiếu nhi vì tôi thấy nhiều lúc mình quá hăng săng việc Chúa mà bỏ quên việc đời, cũng có nhiều người dèm pha hay thậm chí là ghét mình cũng chính vì điều ấy. Nhưng mỗi lần như thế, như có ai đó đã cản tôi, không cho tôi quên Chúa. Lúc ấy trong lòng tôi lại vang lên những câu sau:

Lạy Chúa Giêsu huynh trưởng tối cao, xin dạy con biết hy sinh cao thượng, phụng sự Chúa và giúp ích mọi người.
Xin dạy con biết hy sinh không cần báo đáo, luôn xông pha không ngại bão táp.
Đẹp ý Cha trên trời, trong tình thương yêu hết mọi người.

Cuối cùng, tôi hy vọng rằng. Sau buổi tĩnh tâm và ngày lễ bổn mạng, và cũng nhân dịp trước thềm năm mới. Tôi và các bạn huynh trưởng giáo xứ Chính Tòa sẽ luôn hăng say bước trên con đường phục vụ, luôn hy sinh, gắn bó với nhau, cùng làm việc trong vui tươi, biết quên mình vì các em thiếu nhi. Câu cuối cùng tôi muốn chia sẻ với các bạn đó là:
Khi bạn làm việc cho Chúa thì không bao giờ Chúa bỏ rơi bạn!

Matta Lê Thị Trung


Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Pháp trường thai nhi



Trong sự rộn ràng chờ đón mùa xuân và tết nguyên đán, mình xin gửi một bài viết xem như lời chúc mừng năm mới. Chỉ còn vỏn vẹn 1 tuần nữa là tết rồi và cũng đúng 1 tháng nữa là vừa tròn 1 năm mình làm công tác chôn cất những thai nhi bị bỏ rơi rồi áh, trong thời gian đó mình và các thành viên trong nhóm của mình đã chôn cất gần 500 thai nhi tại nghĩa trang Kim Ngọc. Thật sự trong thời gian đi làm công việc chôn cất thai nhi này, tôi và các thành viên trong nhóm đã gặp biết bao nhiêu là thử thách và khó khăn nhưng không một ai trong chúng tôi có ý nghĩ từ bỏ. Từ anh chàng lái xe bỏ bê khách hàng lo đi chôn cất thai nhi, rồi cô nàng Y tá không lo làm mà lại đi xin những nhà hảo tâm ủng hộ kinh phí cho các thành viên, đến cả các bạn sinh viên bận biệu việc học cũng dành thời gian cùng chúng tôi.

Nay tôi gửi bài thơ này mong các bạn thấu cảm với các thai nhi bị bỏ rơi

PHÁP TRƯỜNG THAI NHI

Mẹ nằm sóng soải trên giường

Để cho ''đao phủ học Trường Y ra''

Lôi con máu mủ, ruột rà

Bằng kềm bóp chặt thịt, da, đầu, mình !

Thai nhi là một sinh linh

Cớ sao mẹ để ''lý hình điêu ngoa''

Đầu toàn ''chữ nghĩa y khoa''

Giết con, mà chẳng khóc òa, xót thương ?

Đồng tình kẹp thịt, kéo xương

Thai nhi là tội tỏ tường: ''SÁT NHÂN'' !

Khẩu trang che mặt trân trân

Của người có học, bất cần Lương Tri

Nhưng còn để lộ tròng, mi

''Mắt-người-giết-chết-thai-nhi-mình-trần'' !

Tử cung là chỗ nương thân

Là nơi bảo vệ ''Hồng Ân chào đời'' !

Phá thai là TỘI TÀY TRỜI !

Dạ con đâu phải là ''nơi cầm tù'' !

Thai nhi chưa biết hận thù

Sớm mang số phận ''phù du: tàn đời'' !

Thai nhi không thét bằng lời

Nhưng hồn biết được ''họa thời, tai ương...''

Tủi thân tới số ''đoạn trường'':

Chưa sinh, đã bị coi thường, tẩy chay !

Ngày xưa ẵm mẹ trên tay

Ngoại ru cho mẹ ngủ say đêm trường...

Ngoại ơi...! Hai chữ ''Nhà Thương''

Trở thành ''Nhà Ghét, Pháp Trường Thai Nhi !''

Giết người được phép thực thi

Đánh mèo bị lộ, phải đi hầu Tòa !

Trời ơi, ''Đao Phủ Y Khoa'' !

Giết người như vậy, ''nhân hòa'' ở đâu ?

''Lương y: từ mẫu'' là câu

Mà người không chịu ghi sâu đáy lòng !

Thật sự mình khá ngại khi định viết bài này gửi cho blog. Đầu năm đầu tháng mà gửi các bài chết chóc ghê quá bạn nhỉ. ^^

Nhưng cũng thông cảm nhé, hãy lắng nghe tâm sự của những thai nhi bị bỏ rơi qua bài thơ này nhé, đây là một sáng tác của 1 linh mục bảo vệ sự sống (BVSS) mình đã vô tình đọc được và muốn thông qua blog để các bạn cùng cảm nhận sâu sắc với tác giả.

Tội lỗi và ơn gọi

Thứ Năm, 16 tháng 9, 2010

VIÊN THUỐC CHỮA ĐAU




VIÊN THUỐC CHỮA ĐAU
Ở phần tự bạch trong các quyển sổ lưu bút chúng mình, có một câu hỏi thật đơn giản mà chẳng dễ trả lời chút nào: Điều gì sẽ làm bạn khóc? .Trong hàng trăm câu bộc bạch như “khi buồn, khi thất bại, khi bị đòn…” mà tôi từng đọc qua, lần nọ, có một bộc bạch khá lạ: "Tôi khóc lúc tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. "
Ngày thơ ấu, các cậu nhóc vẫn hay tìm thấy niềm vui trong những hạt nước mắt của các cô bé. Một cái ngáng chân trên bậc cửa khiến cô bạn sấp mặt ngã dúi dụi, một cú giật bím tóc đau điếng, một lần chơi xấu đem hộp bút màu quý giá của cô bạn giấu kỹ dưới gậm bàn… Cô bạn oà khóc càng to, cậu nhóc càng thấy vui.Bạn có biết ai càng làm cho bạn khóc nhiều, người ấy
càng được xem là mạnh mẽ và can đảm!

Lớn lên một chút, chúng ta biết chẳng hay ho gì khi làm nguời khác buồn. Thế nhưng, có những việc làm người khác rớt nước mắt lắm khi chúng ta không ngờ đến. Sợ muộn học, trễ việc, bạn phóng thẳng xe vào vũng nước, nước bắn tung lên, ố bẩn tà áo trắng mới tinh ai đó tình cờ đi ngang qua. Một người tật nguyền di chuyển với dáng vẻ khác lạ, tôi và bạn mở to mắt quan sát, khẽ cười. Câu chuyện đồn thổi chưa rõ thật hư về một nhân vật nào đó tôi và bạn hào hứng rỉ tai nhau. Vì những chuyện vô tình như thế, có những hạt nước mắt lặng lẽ rớt xuống. Những hạt nước mắt mà tôi hay bạn không thể nhìn thấy.
Và rồi lớn lên nữa, chúng ta bắt đầu biết cách làm người khác đau. Cố ý, nhưng chúng ta đã biết cách làm điều ấy trong vỏ bọc kín đáo, chẳng lộ liễu như cú ngáng chân hay giật bím tóc ngày xưa của bọn con trai nữa. Vì một nỗi giận dữ cần giải toả, tôi sẵn sàng thốt ra một lời mỉa mai cay độc với một người bạn học kém, yếu thế hơn mình. Những hờn dỗi, tủi thân vì hoàn cảnh gia đình khó khăn thua sút, khiến bạn một lần nào không kìm lòng, thốt ra tất cả những lời oán trách với bố mẹ. Nói xong, hết giận, có thể chúng ta quên ngay những lời vừa thốt ra. Nhưng những tổn thương tôi và bạn gây nên trong lòng người khác bằng lời nói tàn nhẫn thì rất lâu mới có thể bình phục.
Bạn biết không, ngày 17 tháng 10 là ngày thế giới chung tay làm giảm nỗi đau. ở bệnh viện khắp nơi trên trái đất này, các bác sĩ đang tìm những phuơng pháp chữa trị và phẫu thuật để bệnh nhân ít đau đớn hơn, thời gian bình phục ngắn hơn. Trong nhiều phòng thí nghiệm, các dược sĩ và các nhà hoá học đặt ra mục đích cụ thể: Tìm ra biệt dược giảm đau hiệu quả nhất cho con người. Những nỗi đau vì bệnh tật gây ra, y học chữa trị ngày càng hiệu quả. Vậy những nỗi đau âm ỉ vô hình, vì sự vô tâm hay nhẫn tâm do mỗi người chúng ta gây ra, sẽ được cứu chữa ra sao?
Tôi khóc, khi tôi nhận ra mình làm những người thân yêu của mình phải khóc. Tôi khóc, vì tôi nhận ra mình là kẻ tàn nhẫn và vô tình. Khóc, để không lặp lại lỗi lầm. Khóc, để con tim mỗi người biến thành viên thuốc chữa đau khi biết nhích ra khỏi nhịp đập hờ hững vô tình quen thuộc.
VÂN UYÊN

Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2010

Bà HÁN



Bà HÁN đã già lắm rồi. Mái tóc bạc phơ, cái lưng còng xuống như đã quá mệt mỏi bởi những gánh nặng của một đời người.
Tôi biết bà từ khi tôi mới bắt đầu bỡ ngỡ bước vào nhà thờ tham dự thánh lễ. Nhưng tôi có bao giờ để ý tới bà. Tôi chỉ thấy sợ bà vì dáng bà đi quá lầm lũi, không nhìn cũng chẳng nói chuyện với ai.
Mỗi ngày tôi mỗi lớn, Đức Tin cũng ngày càng trưởng thành nên tôi cũng đủ khôn mà nhận ra rằng “Cuộc sống của tôi phải biết kết hợp với Chúa”. Vì thế, tôi thường xuyên đến với Chúa trong thánh lễ thường ngày. Và những lúc đó tôi gặp bà.
Ở bà, tôi bắt gặp một tấm lòng sốt sắng thật sự mà tôi ít khi gặp. Hầu như ngày nào bà cũng đi lễ, cả lễ sáng lẫn lễ chiều, dù trời nắng nóng bức hay trời mưa lạnh lẽo. Mỗi lần tôi bước chân vào nhà thờ là hình dáng lặng lẽ, âm thầm của bà đập ngay vào mắt tôi. Bà đến nhà thờ từ rất sớm. Bà vẫn quỳ đấy, cặp mắt đầy vết chân chim ẩn sâu một nỗi u buồn khôn tả. Bà ngước mắt lên bàn thờ, lâm râm đọc kinh cầu nguyện trong niềm phó thác rất chân thành.
Bà đọc kinh rất to. Cái giọng khàn và nặng của bà thật là gây ấn tượng không những đối với tôi và với tất cả mọi người. Đôi lúc, cái giọng to đó của bà gây chú ý và làm khó chịu cho người khác. Vì nhiều khi người ta chưa kịp đọc kinh thì bà đã đọc rồi, làm cho cộng đoàn khó mà đọc kinh cho khớp với nhau. Giọng đọc của bà cũng thấp, mà lại to, nên khi bà cất giọng lên thì lại kéo cả cộng đoàn lạc giọng, người đọc cao, kẻ đọc thấp. Đôi lúc các em thiếu nhi nghe giọng bà cất lên thì lại mắc cười nhưng nào có dám cười to.
Dù tôi ngồi ở vị trí nào trong nhà thờ để dâng lễ, thì cái giọng của bà vẫn vang vang bên tai tôi, không thể lẫn lộn được. Giữa muôn vàn thanh âm của biết bao nhiêu con người đang đọc kinh nguyện chung trong giờ lễ, tôi nghe tiếng bà cất lên tha thiết lẫn u buồn, không chỉ dừng lại là thanh âm phát ra từ môi miệng, mà đó chính là những thanh âm phát ra từ tận đáy lòng bà, của một con người mà tuổi đã xế chiều chỉ còn biết nương tựa vào lòng thương xót của Chúa.
Không phải bà cố tình đọc to để rồi gây chú ý thậm chí khó chịu cho người khác đâu, nhưng vì lòng mến Chúa, có bao nhiêu hơi thở, bao nhiêu sức lực bà đều cố gắng hết mình trong từng lời kinh của mình, để hiệp với cộng đoàn dâng tâm hồn mình lên Chúa. Lắm lúc bà cố gắng đọc cao lên cho khớp với cái tông đọc chung của cộng đoàn. Qua tiếng đọc của bà, tôi cảm nhận được sự cố gắng đó. Và tôi nghĩ rằng đó là một điều đáng quý. Bà đã già rồi, làm sao giọng có thể cao thánh thót như những người còn trẻ, nên giọng bà vẫn cứ lạc, cứ xuống thấp rồi lại cố lên cao. Nhưng tôi tin rằng sự cố gắng nhỏ nhoi của bà đã làm đẹp lòng Chúa rồi.
Sau giờ lễ, bà cũng chưa về nhà liền. Bà ra núi đá Đức Mẹ phía trước nhà thờ đọc kinh mãi cho tới tối. Nhìn dáng bà lom khom leo lên từng bậc tam cấp ở núi đá Đức Mẹ để thắp nến, thắp hương, tôi thấy mới cảm động làm sao !
Một hôm vào chiều Chúa Nhật, sau giờ sinh hoạt của Thiếu Nhi, tôi nán lại nhà thờ ít phút để cầu nguyện riêng với Chúa. Tôi lại bắt gặp bà đang quỳ, bàn tay già nua, run run khẽ lau vội dòng nước mắt đang trào ra nơi khoé mi. Tôi biết bà đang khóc. Tôi thầm hỏi lòng rằng không biết bà đang muộn phiền và đau khổ điều gì trong lòng, và bà cũng chẳng có thể bày tỏ với ai khác ngoài Chúa. Tôi thấy thương bà làm sao, chỉ mong sao bà sẽ được yên ủi và an bình trong tình yêu của Chúa !
Bà tuy đã già nhưng bà vẫn rất quan tâm đến nhịp sống Đức Tin của giáo xứ. Cụ thể là từ khi Cha Xứ kêu gọi mọi người đi lễ cố gắng dồn lên bàn trên ngồi để gần Chúa hơn và cũng là để người đến sau có đủ chỗ ngồi, thì tôi thấy bà thật nhanh nhẹn bước lên bàn trên, dù đôi chân của bà đã yếu. Cha Xứ không cần nhắc thì bà vẫn lọ mọ đi lên phía bàn trên cùng ngồi để dâng lễ.
Nhìn bà, tôi thấy có một chút hổ thẹn riêng cho chính mình và chung cho những lớp người trẻ như tôi. Cuộc sống hiện đại,công nghệ phát triển, tôi cũng như những người trẻ khác cũng dễ dàng đâm đầu vào công việc, chạy theo những gì là hiện đại, tân thời. Các em thiếu nhi bây giờ cũng chỉ biết đến Internet, biết đến những thứ tiêu khiển giải trí hiện đại hơn. Còn việc đọc kinh, cầu nguyện, tham dự thánh lễ xem ra ngày càng xa lạ và lỗi thời.
Tôi không quơ đũa cả nắm vì tôi biết rằng đâu đó giữa đống tro tàn, vẫn còn những hòn than âm thầm cháy sáng. Tôi vẫn hiểu rằng mỗi thời đại, mỗi thế hệ mỗi ngày mỗi khác. Nhưng cái tôi muốn nói đến đó là đời sống Đức Tin dường như càng ngày càng nhạt nhoà trong đời sống mỗi người Ki-tô hữu mà hay gặp nhất là ở những người trẻ. Tôi chắc chắc rằng không chỉ riêng tôi mà tất cả những ai có tâm hồn biết trăn trở đều cảm nhận được điều này.
Trong những thánh lễ, tôi quan sát, đi lễ sớm vẫn là những người có tuổi hoặc đã già, đọc kinh sốt sắng cũng chính họ chiếm số đông. Còn những người trẻ chúng tôi ở đâu? Mà sao chúng tôi lại đi lễ trễ hoặc quá trễ, lén lén lút lút ngồi ghế dưới thậm chí có được mời cũng không dám bước lên trên chứ đừng nói chi là tự giác. Tại sao chúng tôi trẻ nhưng chúng tôi lại đến với Chúa quá chậm chạp và lề mề với một tâm hồn quá già nua và cằn cỗi? Cụ thể nhất là ở lễ chiều thứ Bảy dành cho Giới Trẻ. Giờ đọc kinh chẳng thấy người trẻ đâu, mà sao chỉ toàn là những ông bà già và lác đác vài ba người trẻ. Trong khi đó bà Hán, và các ông, các bà khác dù đã già , học vấn không cao như những người trẻ như tôi nhưng lại đến với Chúa một cách sốt sắng với một tâm hồn tràn ngập niềm vui tươi.
Các em thiếu nhi cũng không buồn mở miệng đọc kinh. Tôi nhìn các em mà lòng thấy đau xót. Tôi nhắc các em đọc kinh nhưng dường như lời nói của tôi không có tác dụng, các em chỉ nhìn tôi bằng một ánh mắt ngơ ngác và dửng dưng.
Nhận ra những điều đó, thoáng chốc tôi bỗng giật mình vì mình cũng là con người yếu đuối và nhát sợ mà thôi, khó mà tránh khỏi được những vòng xoáy đang diễn ra ở cuộc sống hiện tại này. Nhưng tôi tin ở sức mạnh đỡ nâng của Chúa. Chỉ cần biết kết hợp với Người thì những con người yếu đuối sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.
Cũng như bà Hán, còn có rất nhiều cụ ông cụ bà khác trong giáo xứ dù tuổi già sức yếu nhưng vẫn tham dự thánh lễ đều đặn và sốt sắng. Tôi ít khi bắt gặp bà Hán cũng như các cụ ông cụ bà khác được con cháu đưa đi tham dự lễ. Hầu hết là các cụ đều phải tự đi. Người trẻ như tôi và các bạn, lắm lúc vì cuộc sống quá bận rộn, đã quên đi rằng: bên cạnh mình còn có những bóng hình âm thầm, bị bỏ lại đằng sau nhịp sống sôi động này đó chính là ông bà, cha mẹ đã già của mình đang cần bàn tay yêu thương và dìu đỡ của những người trẻ là những đứa con, đứa cháu hôm nay.
Một lần tình cờ trên đường đến nhà thờ, tôi gặp bà Hán. Bà vẫn lom khom vừa đi vừa đọc kinh với tràng hạt trong tay. Tôi khẽ gật đầu chào bà. Bà nheo mắt nhìn, bà nào có biết ai. Nhưng không hiểu sao tôi lại thấy vui trong lòng.
Cũng có những lần sau giờ lễ, tôi có dắt một cụ bà xuống bậc tam cấp. Cụ vui lắm, cụ cười móm mém cảm ơn tôi. Tự dưng tôi thấy rất vui và thương các cụ làm sao! Tôi cảm nhận được các cụ cần đến sự chăm sóc và yêu thương của con cháu như thế nào.
Với lòng kính trọng chân thành, con xin cảm ơn bà Hán, cảm ơn các cụ là những chứng nhân sống động nhất của Đức Tin đã giúp cho con là những người trẻ biết nhìn các cụ mà soi xét lại đời sống Đức Tin của chính mình. Và con cũng xin tạ ơn Chúa đã soi sáng cho con để con nhận ra được những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống này.
Cầu xin Chúa ban phước lành cho tất cả các cụ ông, cụ bà sẽ có được những phút giây an bình trong những ngày gần đất xa trời. Và cầu xin Chúa nâng đỡ cho những người trẻ chúng con biết yêu quý, kính trọng ông bà, cha mẹ mình. Và hơn hết, xin cho chúng con không quên rằng chúng con còn có một Người Cha mà chúng con phải hết lòng phụng thờ đó chính là Chúa. Để dù cuộc sống này có đưa chúng con đi về đâu thì chúng con luôn ý thức rằng: Về với Cha là tìm được hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình.
Hoa Xương Rồng

Thứ Hai, 15 tháng 3, 2010


Ngày xưa, có một cậu bé tính tình nóng nảy, bộp chộp, hay nghĩ xấu và xét đoán người khác. Bố cậu nghĩ ra một cách để dạy bảo cậu. Ông đưa cho cậu một túi đinh và dặn rằng:

Cứ mỗi lần con nóng giận, có thành kiến, nghĩ xấu, xét đoán, chỉ trích, kết án và thù hận người khác, thì con hãy đóng một cái đinh vào khúc gỗ. Ngày đầu tiên, cậu đã đóng 14 cái đinh vào khúc gỗ.

Chẳng bao lâu, cậu đã đóng đinh gần kín hết khúc gỗ, khiến cậu phải suy nghĩ. Cậu nhận ra rằng mỗi cái đinh đóng trên khúc gỗ, là mỗi tội cậu đã xúc phạm đến người khác. Từ đó, cậu đã cố kiềm chế tính tình và lời nói của của mình, nên số đinh đóng vào khúc gỗ cũng ngày càng bớt dần.

Cuối cùng đến một ngày kia, cậu không còn phải đóng một cái đinh nào vào khúc gỗ nữa.

Cậu liền đi gặp bố và thưa rằng:

Thưa cha, hôm nay con không còn phải đóng một cái đinh nào nữa hết!

Lúc đó, bố cậu mới bảo rằng:

Ngày nào con không còn nóng giận, không còn thành kiến, nghĩ xấu, xét đoán, chỉ trích, kết án và thù hận người khác, thì con hãy nhổ một cái đinh ra khỏi khúc gỗ mà con đã đóng vào trước kia.

Ngày lại ngày trôi qua, cuối cùng cậu bé đến gặp bố và thưa rằng:

Thưa cha, con đã nhổ tất cả các đinh khỏi khúc gỗ rồi.

Ông bố bèn dẫn cậu đến trước khúc gỗ và chỉ tay bảo:

Này con, con đã biết cách xử sự tốt rồi đó! Nhưng con hãy nhìn xem, mặc dù con đã nhổ hết đinh ra, nhưng các vết đinh vẫn còn in trên khúc gỗ. Khúc gỗ hiện nay không còn lành lặn như trước kia nữa!

Mỗi khi con nóng giận, có thành kiến, nghĩ xấu, xét đoán, chỉ trích, kết án và thù hận người khác, là con đã làm tổn thương đến mối liên hệ giữa con và người đó, và để lại cho người ấy một vết thương trong lòng, cũng như những vết đinh trên khúc gỗ này vậy. Người ta có thể đâm một con dao vào người của con, rồi cố gắng băng bó chữa lành, nhưng mãi mãi vẫn để lại vết thẹo trên thân thể của con. Một vết thương do lời nói gây ra cũng làm đau nhức như một vết thương trên thân thể vậy.

Lời nói hay hành động thiếu bác ái của con có thể làm tổn thương mối liên hệ giữa con và người thân, thậm chí có thể làm con mất đi người thân, người bạn đó; khiến người thân và người chung quanh con phải đau khổ, danh dự bị tổn thương, hạnh phúc tan vỡ, gia đình đổ nát. Con thấy không, bao lâu liên hệ giữa con và người khác bị ngăn cản, là bấy lâu liên hệ giữa con và Thiên Chúa cũng bị ngăn cản, vì Chúa nói: "nếu anh em có chuyện bất bình với ai, thì hãy tha thứ cho họ, để Cha của anh em là Đấng ngự trên trời, cũng tha lỗi cho anh em" (Mc11:25).

Chúng ta hãy dành một ít phút thinh lặng cầu nguyện, kiểm điểm lại chính bản thân mình với những người chúng ta đã xúc phạm, với những mối liên hệ bị tổn thương để Mùa Chay thánh này, xin Chúa Thánh Thần giúp chúng ta thống hối, làm hòa với Thiên Chúa và anh chị em.

Lời nguyện: Lạy Chúa Giêsu, đã có lúc trong cuộc đời, con đã không kềm chế được tính tình, cảm xúc của con và đã làm tổn thương đến người khác một cách vô tình hay cố ý, qua những lời nói, hành động thiếu bác ái, thiếu suy nghĩ của con. Những lúc như thế, là con đã đóng những cái đinh nhọn, và để lại những vết đinh trên đời sống của họ.

Con mời Chúa hiện diện với con giây phút này, giúp con nhìn ra lầm lỗi của mình và có lòng thống hối ăn năn, đồng thời giải thoát con khỏi tính tình, cảm xúc thiếu tự chủ của con.

Xin Chúa xoa dịu những đau đớn, và chữa lành các vết thương, mà con đã gây ra cho người khác, làm tổn thương đến mối giây liên hệ giữa con với họ.

Xin Chúa ban cho họ sự bình an và niềm vui được chữa lành trọn vẹn trong tâm hồn.

Xin Chúa cũng hàn gắn, và chữa lành những vết thương và mối liên hệ không tốt do người khác gây ra cho chính bản thân con, hay do con đã gây ra cho họ.

Cám ơn Chúa Giêsu về sự chữa lành, tình yêu và lòng thương xót của Chúa dành cho con. Amen.

CAFE MỘT MÌNH (HOA XƯƠNG RỒNG )



Bằng Lăng ngồi thẫn thờ trước hiên nhà, lắng nghe chiều xuống chầm chậm bên đời. Chiều đến khe khẽ, nhẹ nhàng, không ồn ào nhưng lại đầy tiếng thở than khôn tả. Cũng như tâm hồn Bằng Lăng lúc bấy giờ, bình yên mà sao lại buồn, sao lại muốn cuộn sóng thét gào để phá đỗ mọi vụn vỡ trong người.
Bằng Lăng cũng chợt thấy mình khó hiểu. Thế là Bằng Lăng lại xách xe đi, cứ đi trước cái đã còn nơi đến là đâu thì cũng không cần biết nữa rồi. Bằng Lăng đạp từng vòng xe thật chậm rãi trên phố, lướt qua biết bao con người, dường như những nỗi buồn cũng cuốn theo những vòng xe mà tan biến dần. Vòng vèo một đỗi lâu rồi, Bằng Lăng lại muốn dừng lại một nơi nào đó để thả hồn theo chiều đang rơi, để một mình mà thơ thẫn mông lung theo những suy nghĩ của riêng mình. Phía bên kia con đường, quán cafe mang tên “Một mình” lại đúng quả là nơi lý tưởng cho Bằng Lăng. Thế là chẳng chần chừ gì nữa, Bằng Lăng dắt xe vào quán, lựa chọn một nơi thích hợp và gọi một ly café đen. Từ đó tới giờ, Bằng Lăng chưa bao giờ uống thứ nước này. Nhưng hôm nay chẳng hiểu sao Bằng Lăng lại uống nó. Nhìn từng giọt café đen tí tách rơi sao Bằng Lăng thấy giống như những giọt nước mắt của ai đang khóc, chợt Bằng Lăng thấy chạnh lòng. Điệu nhạc nhẹ nhàng, du dương đưa Bằng Lăng vào chốn tĩnh lặng của ký ức. Bằng Lăng nhìn thấy rất rõ chính mình, Bằng Lăng lại bắt đầu nghĩ ngợi.
Ba của Bằng Lăng là người Công Giáo nhưng thưở ấu nhi Bằng Lăng có được đi lễ bao giờ. Lắm lúc đi ngang qua nhà thờ, Bằng Lăng tò mò đứng ngắm người ta dâng lễ mà thấy thích thú làm sao. Bằng Lăng học lỏm được mấy câu trong Kinh Lạy Cha(mà thưởu nhỏ Bằng Lăng Chẳng biết nó là gì), thế là lâu lâu nhớ tới Bằng Lăng lại lẩm nhẩm một mình. Mãi đến năm 15 tuổi, Bằng Lăng mới được học giáo lý, xưng tội rước lễ và lãnh nhận các bí tích. Đó là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời Bằng Lăng. Bắng Lăng cảm nhận được Chúa đã yêu thương Bằng Lăng một cách rất đặc biệt.
Rồi Bằng Lăng lại tham gia vào Huynh Trưởng. Lúc đầu Bằng Lăng còn rụt rè, e sợ nhưng dần dần, tình cảm chân thành và sự giúp đỡ của anh chị em cùng với ơn Chúa đã giúp Bằng Lăng mạnh dạn hơn, chững chạc hơn trong sứ mạng phục vụ. Đó cũng chính là mái ấm thứ 2 mà Bằng Lăng có được trong đời, Bằng Lăng thấy mình thực sự yêu quý và trân trọng nó. Chính mái ấm đó đã dạy cho Bằng Lăng biết thế nào là hy sinh, thế nào là hết mình, thế nào là cảm thông với những khuyết điểm và nỗi đau của người khác, thế nào là sức mạnh của sự đoàn kết, thế nào là đau nỗi đau chung của anh em mình.
Những hình ảnh kỷ niệm ùa về, Bằng Lăng cảm nhận được những nhiệt huyết, những tiếng cười rộn ràng trong từng cuộc trại, những giây phút thầm lặng cùng với anh chị em quỳ bên Thánh Thể Chúa, những giọt mồ hôi vất vả khi làm công tác phục vụ và cả những giây phút khó khăn, thăng trầm đôi khi nhuộm màu buồn bã và thất bại. Tất cả dù đã qua đi nhưng sao như mới hôm qua thôi. Thật gần mà cũng thật xa.
Hiện giờ, Đoàn Huynh trưởng vẫn đang tiếp tục bước đi nhưng số lượng bước chân đã thưa thớt dần. Có những bước chân vẫn nhiệt huyết, bước đi không mệt mỏi, có những bước chân khập khiễng, bước thấp bước cao, lúc thẳng đường lúc sang ngang, có những bước chân ở xa, không chung đường nhưng tâm trí vẫn bước cùng người đang bước, có những bước chân bước đi vô hồn, có những bước chân đã thực sự rời bỏ con đường hẹp để đi một con đường mới rộng hơn. Mỗi bước chân ấy đại diện cho từng người anh chị em của Bằng Lăng bước đến với Chúa và hẳn nhiên có cả Bằng Lăng nữa.
Chợt chuông điện thoại reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Bằng Lăng làm Bằng Lăng giật mình.Thì ra là Bạch Cúc đang gọi. Bằng Lăng chần chừ một hồi lâu rồi mới nhấc máy:
“Tao nghe nè”
“Mày đang ở đâu đó. Sao lâu bắt máy vậy?” Bạch Cúc có vẻ thắc mắc.
“À…uh… tao chẳng đang ở đâu cả.”
“Gì?” Bạch Cúc dường như hơi khó hiểu trước sự trả lời của Bằng Lăng.
“Mà mày gọi tao có gì không?”
“|Mai sinh nhật nhỏ Thủy Tiên. Tụi mình tặng gì đây?”
Thật ra tâm trạng của Bằng Lăng lúc này như một khoảng mênh mông vô định, nên Bằng Lăng cũng chẳng biết trả lời Bạch Cúc như thế nào nên đành nói thế buông xuôi:
“Thôi để mai tính nha”
“Uh. vậy cũng được.”
Cuộc nói chuyên kết thúc. Bạch Cúc cũng chợt nhận ra bạn của mình đang có vấn đề gì đấy. Bạch Cúc cảm thấy Bằng Lăng đúng là khó hiểu, nên thôi cũng chẳng muốn hỏi gì sâu xa hơn. Còn Bằng Lăng vẫn ngồi trầm ngâm ở đấy, muốn nói với Bạch Cúc như cái cách Bằng Lăng vẫn hay nói về những suy nghĩ và trăn trở, những ước mơ cũng như những nỗi buồn và niềm vui trong khi phục vụ. Bạch Cúc và Bằng Lăng vẫn hay thường nói với nhau về những điều như thế. Bằng Lăng và Bạch Cúc là đôi bạn cùng chí hướng và khá hợp ý. Và ngày Bằng Lăng bước chân vào huynh trưởng thì Bạch Cúc là người mà Bằng Lăng cảm thấy gần gũi nhất. Thế là bên cạnh việc cùng nhau phục vụ, Bằng Lăng và Bạch Cúc lại phát triển thêm một mối quan hệ tốt đẹp là tình bạn.. .Nhưng Chúa lại ban cho Bằng Lăng một quả tim nhạy cảm và một tâm hồn dễ bị tổn thương. Còn Bạch Cúc thì lại khác, nếu Bằng Lăng là cánh hoa tím buồn dễ bị vùi dập và tan nát thì Bạch Cúc lại là một bông cúc trắng đơn sơ, bình dị không bám bụi. Đó cũng chính là điều đôi khi cũng làm nên khoảng cách giữa Bạch Cúc và Bằng Lăng. Đôi khi Bằng Lăng nói về những cảm xúc của mình mà Bạch Cúc chỉ biết đưa mắt nhìn mà không thể nào hiểu nỗi. Còn Bằng Lăng thì lại thấy mình lạc lõng. Nhưng làm sao Bạch Cúc hiểu được nỗi đau trong từng câu nói của Bằng Lăng khi người này là một mặt hồ êm ả, trong xanh, không gợn sóng, còn người kia là mặt biển mênh mông, tuy yên lặng nhưng lúc nào cũng có sóng ngầm dữ dội.
Bằng Lăng nhớ lại hôm trước có ghé qua nhà Bạch Cúc. Bạch Cúc nói:
“Chán quá, dạo này huynh trưởng sao mà…nên tao…”
Bằng Lăng hiểu hết câu nói bỏ lững đó của Bạch Cúc. Và đó hẳn nhiên là nỗi đau nhói không chỉ trong lòng Bằng Lăng, Bạch Cúc mà là ở tất cả các anh chị em khác. Nhưng sao Bằng Lăng chẳng biết nói gì với Bạch Cúc lúc này. Một sự yên lặng cũng với những nỗi buồn không lời cứ bao trùm lấy Bằng Lăng và Bạch Cúc.
Bằng Lăng lại nhớ đến ánh mắt buồn bã của chị Trưởng đoàn mỗi khi lễ chiều thứ năm, giờ chào cờ sáng chủ nhật, giờ chia sẻ và quét dọn nhà thờ hàng tuần, vẫn chỉ những gương mặt ấy thôi, không thay đổi. Đôi lúc nhớ đến những ánh mắt của anh em mình, vẫn nhẫn nại, chậm rãi, âm thầm mà cứ tiếp bước, Bằng Lăng thấy thương quá, thương quá cho những tâm hồn nhiệt thành. Đôi khi nhìn những cảnh đấy, Bằng Lăng chỉ muốn bật khóc, vừa buồn vừa vui, buồn vì sao mà số anh chị em đến với công việc phục vụ quá ít ỏi, vui vì nơi đây, giữa một rừng nến đã tắt lịm từ lâu, vẫn còn những ngọn nến đang cháy sáng. Phải rồi, ánh mắt của Chúa Giêsu vẫn đang nhìn Bằng Lăng và các anh em của mình đấy thôi. Làm sao mà từ bỏ được ơn gọi khi ánh mắt Chúa vẫn dõi theo bên đời?

Một tiếng còi hú dài báo hiệu giờ tan tầm đã đến. Phố phường sắp lên đèn. Ngó ra bầu trời, ánh hoàng hôn úa màu – màu tím buồn như trên đồi chiều Can-vê Chúa chịu chết khi xưa. Bằng Lăng nhấp những giọt café cuối cùng.Từng giọt café sao mà đắng chát trong miệng, không nuốt nổi. Bất chợt, ánh mắt Chúa Giêsu lại hiện lên trong tâm trí Bằng Lăng. “ Giọt Đắng”- Chúa Giêsu đã uống chén đắng ân tình vì yêu .

Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010


PHO TƯỢNG ( ti gôn )
Nhìn từ trên xuống dưới nó chỉ là một pho tượng bình thường, đứng trơ trơ chẳng nhúc nhích, ko nói được như một con người. Nó chẳng phải từ dưới đất chui lên hay, cũng chẳng phải từ trên trời rơi xuống mà nó được tạc bởi tay con người. Từ đầu tóc, mặt, mũi, tay chân..vv. Nhìn kĩ từ trán xuống chân mày, rồi đến mí mắt và đến mi mắt tôi dừng lại ở đôi mắt. Đôi mắt sâu thẳm, chất chưa nhiều nỗi niềm có vẻ hơi buồn một chút nhưng nhìn môi lúc nào cũng như đang mỉm cười. Tuy nhìn đôi môi như đang mỉm cười kia thật hay nhưng tôi không muốn dừng ở đó. Tôi lại trở về đôi mắt, tôi nhìn rất lâu, ko hiểu sao nhìn vào đôi mắt đó tôi cảm thấy nó như muốn nói lên điều gì đó, nó long lanh, long lanh như muốn nhỏ lệ nhưng lệ chỉ lưng tròng, nước mắt như muốn chảy ngược vào trong. Mắt tôi cư muốn nhìn, nhìn vào đôi mắt đó không muốn rời đi chỗ khác. Không biết người tạc pho tượng là ai, ko biết mọi người nghĩ thế nào về Người này, riêng tôi xin tặng cho đôi bàn tay của Người này hai chữ “Tuyệt Vời”. Tuy chỉ là một pho tượng như bao pho tượng khác thôi nhưng dường như nó có linh hồn. Nó làm cho tôi có cảm giác như Nó đang nhìn mình, nhìn mình mỉm cười và cũng cần mình để chia sẻ tâm sự. Đôi mắt của pho tượng làm tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi đã đặt ra rất nhiều câu hỏi: phải chăng pho tượng mà tôi cảm thấy có linh hồn kia đang thiếu hơi ấm, phải chăng Nó nhìn mọi Người chư không phải riêng tôi và phải chăng nó cần sự giúp đỡ…vvrất nhiều. Và tôi chợt hiểu rằng đôi mắt này khôngchỉ cần riêng tôi để chia sẻ mà nó cần rất nhiều, rất nhiều người chung tay góp sức. Không phải góp bằng tiền cho có lệ, cũng không phải bằng việc gì đó lớn lao để mọi người chú ý đến mình. Cái mà Nó cần là những lời cầu nguyện của mọi người, Nó cần lắm những trái tim biết yêu thương, Nó cân rất nhiêu sự chia sẻ cho những người không may. Suy nghĩ này không phải là của một pho tượng đứng trơ trơ, vô tri, vô giác, pho tượng mà tôi đang nói đến đây là Pho Tượng KiTô Vua. Thông qua đôi mắt muốn nhắn nhủ mọi người, bằng hình thúc này hay bằng hình thức khác khuyên mọi người cùng hiệp thông Cầu Nguyện, hãy năng lần hạt, hãy cứu lấy những tâm hồn đang lâm lạc bằng những lời kinh, phó dâng hết tâm hồn lên cho Ngài. Và qua đôi mắt Chúa Cha muốn nói với mọi người là Hãy Yêu Thương Nhau.

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

TÌNH YÊU

Tôi thường tự hỏi rằng :"Nếu Thiên Chúa yêu thương con người muốn con người vào hưởng niềm vui thiên đàng .Tại sao Thiên Chúa lại không tạo dựng con người giống như các vị thánh đi như vậy chẳng phải là tốt hơn sao".
tôi cũng không phải khổ ở đời này và Chúa cũng không phải chết một cách nhục nhã để cứu chuộc con người.
Nhưng cho đến hôm nay tôi mới thật sự hiểu rằng ,chỉ khi tôi hoàn toàn gục ngã ,tôi đã phản bội Chúa bao lần Chúa đã không bỏ rơi tôi .Như một người cha nhân hiền nâng con mình dạy khi nó gục ngã ,lúc đó tôi mới cảm nhận một tình yêu thật sự .Một cảm xúc dâng trào trong trái tim .Tôi gần như bật khóc khi cảm nhận được một tình yêu vô bờ bến .
tôi nghiệm ra rằng chân lí "không gì quí hơn tình yêu của người thí mạng sống vì bạn hữu mình".
Chỉ khi bạn gục ngã ,đau đớn có bàn tay vô hình của Chúa qua lời kêu xin của bạn nâng bạn lên từ đau khổ bạn mới cảm nhận được tình yêu của một vị Thiên Chúa cao cả đối với một con người nhỏ bé chỉ là những hạt bụi.Chúa muốn bạn thấy được tình yêu của Ngài giống như tôi.
Angel baby

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

THÔNG ĐIỆP MÙA XUÂN


Nắng rất vàng, một màu vàng ngọt như mật. Bầu trời trong xanh vời vợi. Từng cơn gió nhẹ lùa miên man len vào kẽ lá, vờn theo một suối tóc đen huyền giữa phố làm ngây ngất lòng ai. Trong làn gió, thoang thoảng đâu đây một mùi hương rất quen thuộc. Mùi hương nồng nàn, êm ả của mùa xuân. Xuân duyên dáng đang ngự đến chan hòa khắp mọi nơi.
Mùa xuân luôn gắn liền với tình yêu và hạnh phúc. Xuân đến mang theo niềm vui cho thiên nhiên và con người. Nụ cười ai cũng như rạng rỡ,vui tươi hơn khi chào nhau trong những ngày xuân về.
Một buổi sớm đạp xe trên đường, lòng tôi thấy thanh thản kì lạ. Ánh mắt tôi chợt dừng lại ở một hình ảnh rất quen thuộc. Một chiếc xe gỗ chở đầy cây cảnh và hoa đang thấp thoáng giữa dòng xe cộ đan xen nhau. Từng chồi lá xanh xanh, từng nụ hoa chúm chím rực rỡ sắc màu đang đung đưa theo gió. Ánh nắng bình minh làm cho lá và hoa thêm xinh tươi. Hoa như đang cười với nắng. Giữa phố phường nhộn nhịp, chiếc xe gỗ chở những bông hoa xinh tươi ấy là một nét chấm phá kì diệu và yên bình trong tác phẩm của cuộc sống. Và người bán hoa dạo, dù bán với mục đích kiếm sống hay vì sở thích thì ông vẫn như một nghệ sĩ giữa đời thường, tôi vẫn thấy nét rạng rỡ vui tươi trên gương mặt già nua của ông. Lòng tôi cũng chợt thấy vui lây.
Dọc các dãy phố, trước hiên nhà, những mâm củ cải, những rổ củ kiệu… đã được bầy ra để phơi cho kịp nắng. Đâu đó rộn vang tiếng cười đùa của những gia đình đang quét dọn, lau chùi, sơn phết nhà cửa chuẩn bị đón Tết.
Phố phường tấp nập thêm. Mọi hoạt động buôn bán sinh hoạt cũng rộn ràng hơn. Ai nấy đều hối hả.
Một chiếc xe hoa băng ngang qua mang theo một tình yêu đã kết trái.Cô dâu chú rể cười tươi và sung sướng với hạnh phúc lứa đôi…
Tết đang đến thật gần.

Nhưng vào một buổi chiều, tôi lang thang trong khuôn viên thánh đường. Không khí đón Tết bên ngoài rộn ràng bao nhiêu thì tại đây, trong nhà Chúa, không khí lại tĩnh lặng, âm thầm bấy nhiêu.Vẫn những khuôn mặt quen thuộc mà tôi vẫn gặp trong giờ lễ thường ngày.Bình thường lễ đã vắng, nhưng những ngày cận Tết, lễ còn vắng vẻ hơn. Ai cũng bận rộn việc nhà cửa, cơ quan, buôn bán lo cho Tết.
Nhưng trong không gian lặng lẽ đó, cái tôi lưu tâm và cảm nhận được đó là tâm tình sám hối và cảm tạ. Cuối năm rồi, tâm hồn ai cũng dễ lắng đọng, dể bình tâm mà nhớ lại những lỗi lầm và thiếu sót với Chúa và anh em, tạ ơn Chúa với những ơn lành Chúa đã ban trong suốt năm qua. Sám hối để Chúa đổi mới tâm hồn mỗi người thành một mùa xuân mới sau những ngày đông u ám, mù mịt.
Chúa là mùa xuân vĩnh hằng và là mùa xuân mang lại hạnh phúc thật cho con người. Mùa xuân ấy đã đến, đã sống và ở lại giữa con người. Mùa xuân đất trời sẽ qua đi nhưng mùa xuân của Người luôn tồn tại vĩnh viễn.Mùa xuân đất trời có đẹp bao nhiêu cũng không thể sánh bằng mùa xuân của Người. Chính vì thế dù Tết đang đến, dù xuân đang vui, tôi đến nhà thờ mà vẫn thấy không khí tĩnh lặng. Nhưng chính trong sự tĩnh lặng đó lại mang một sức sống mãnh liệt của những tâm hồn khao khát hạnh phúc và mùa xuân nơi Đức Giêsu Kitô. Thập giá là mùa xuân. Chính cái chết và sự sống lạ của Người đã chứng minh điều đó.

“ Lạy Chúa, một mùa xuân mới nữa lại đến. Xin Chúa cho chúng con ý thức được Chúa mới chính là mùa xuân mà chúng con cần phải chào đón vào trong tâm hồn mình. Xin cho chúng con biết rằng Chúa ban cho nhân loại mùa xuân thiên nhiên là để chúng con nhớ đến mùa xuân của Chúa, để chúng con cũng biết làm mới tâm hồn mình để luôn đón Chúa xuân ngự đến. Và xin cho chúng con biết quý mùa xuân của tâm hồn mình hơn là mùa xuân của cám dỗ,xa hoa,bạc tiền, ăn chơi, chè chén say sưa và nhiều hưởng thụ khác. Xin ban cho chúng con một mùa xuân của yêu thương, hợp nhất và an bình trong vòng tay bao la của Chúa, Amen”.

Hoa Xương Rồng

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

NGÀY CHÚA NHẬT BÌNH AN


Sáng chủ nhật, tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày. Ánh nắng mai xuyên qua cửa sổ, tiếng chim hót rộn ràng báo hiệu một ngày mới tươi đẹp bắt đầu. Tôi thấy lòng phấn khởi lạ thường. Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi đọc kinh.Và tôi đứng trước gương, chỉnh sửa quần áo cho gọn gàng, Tôi ngắm mình trong bộ đồng phục huynh trưởng. Tôi thấy mình tự hào và hân hoan. Logo “THIẾU NHI THÁNH THỂ VIỆT NAM” vẫn nằm ngay trên ngực áo bên trái – nơi trái tim ngự trị, nhắc nhở tôi về sứ mạng người huynh trưởng mà Chúa đã ban cho tôi.
Con đường từ nhà tôi đến nhà thờ không bao xa nhưng sao tôi thấy yêu nó vô cùng. Mỗi buổi sáng Chúa nhật, tôi đạp xe đi lễ mà trong lòng lúc nào cũng mong cho mau tới nhà thờ. Ngôi nhà thờ Chính Tòa thân yêu vẫn hiện diện rất ung dung nhưng lại đấy mời gọi. Tôi ngắm các em thiếu nhi đang vui đùa rất ư hồn nhiên trong bộ đồng phục thật đẹp với đủ các màu khăn. Chẳng giống với những lúc các em ranh mãnh canh me các anh chị huynh trưởng sơ ý là tranh thủ nói chuyện trong giờ lễ. Thậm chí lỡ có bị bắt quả tang vẫn rướng cổ lên chối leo lẻo. Tôi chợt cười một mình, cảm thấy các em cũng thật khó hiểu.
Thường thì mọi người mong đến ngày chủ nhật để ngủ nướng, để xả stress sau một tuần học tập và làm việc vất vả. Nhưng tôi mong đến ngày Chúa nhật không đơn thuần chỉ có thế, mà là lúc tôi và các bạn tôi hi sinh đến với Chúa trong sứ mạng người Huynh trưởng. Tôi thường gọi ngày Chúa nhật là “Ngày Phục Vụ”. Bởi vì từ sáng tới tối, có nhiều hoạt động phục vụ dành cho Huynh trưởng chúng tôi. Sáng: đi lễ Đoàn Thiếu Nhi, chiều: giữ xe, tối: học giáo lý và sinh hoạt. Từ trong thâm tâm tôi, tôi rất yêu quý ngày Chúa nhật- ngày tôi và các bạn tôi làm việc cho Chúa mà không một chút vướng bận.Tôi thấy đời mình bình an và đầy ý nghĩa.Và tôi đã từng ước ao phải chi ngày nào trong cuộc sống của tôi cũng đều là “Ngày Chúa nhật bình an”.
Nhưng cuộc sống không phải được như mình muốn.
Bây giờ, tôi vẫn dậy sớm vào ngày Chúa nhật nhưng không phải để đi lễ mà là đi làm.Tôi thấy rất khó chịu. Mỗi lần đạp xe đi ngang qua nhà thờ đến chỗ làm, mắt tôi hướng vào trong, vẫn nhà thờ thân yêu của tôi, vẫn các em thiêú nhi dễ thương của tôi, vẫn những người bạn của tôi đang khoác trên mình chiếc khăn đỏ thắm. Tôi thấy nhớ, thấy ao ước và một chút tan nát trong lòng. Tự dưng tôi không muốn đến ngày Chúa Nhật một chút nào…Tôi thấy đời mình như đang bị mất mát. Tôi như đang sống trong sự dằn vặt mà chỉ có tôi dằn vặt chính tôi.
Nhưng từ từ, tôi cũng bình tâm lại mà suy nghĩ. Những đau buồn trong tôi cũng nguôi ngoai dần. Tôi biết Chúa vẫn thông cảm cho tôi. Tôi đã lớn, phải đi làm, phải phụ ba mẹ lo cơm áo gạo tiền. Chúa chỉ muốn tấm lòng tôi mỗi khi tôi đến với Người dù chỉ là dăm ba phút cầu nguyện sau một ngày đi làm mệt nhọc.Tôi muốn đến với Người bằng nghững thời gian nhỏ nhoi mà tôi có được như bà góa trong tin mừng Mc 12,43 “Thầy nói thật với các con, trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bà góa nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết”
Nghĩ đến đây, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng và bình an hơn. Tôi có cảm giác Chúa đang mỉm cười với tôi. Mãi mãi, ngày Chúa nhật vẫn là “Ngày Chúa nhật bình an “ của tôi, nếu trong lòng tôi thực sự có Người.
Và các bạn của tôi ơi, hãy yêu quý ngày Chúa Nhật và mọi ngày trong đời sống mỗi người, hãy sống hết mình cho Chúa và nâng niu những giây phút mà Chúa ban cho tôi và các bạn hơi thở và còn hiện diện trên quả đất này, hãy đến với Chúa bất kể giây phút nào vì Người luôn chào đón và rộng mở đón chúng ta vào lòng. Tôi và các bạn hãy cùng nhau phấn đấu, dù mỗi người mổi cảnh, mỗi người ai cũng có khó khăn riêng và con đường riêng để đến với Chúa nhưng mục đích cũng chỉ có một đó là Chúa và trong Chúa, tôi và các bạn đều là một.
Hãy cố lên, cố lên và cố lên nhé các bạn thân yêu của tôi. !


Hoa Xương Rồng

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

nếu đời con không có Chúa

NẾU ĐỜI CON KHÔNG CÓ CHÚA?

Chúa ơi, con không biết diễn tả tâm trạng của con lúc này như thế nào.Nhưng con tin rằng Chúa đã nhìn thấy và biết hết mọi điều trong người con.
Lúc này con thế nào nhỉ? Không buồn, không vui hay gì gì đó, một cảm xúc nào đó mà con thấy vừa quen thuộc vùa rất đỗi xa lạ với chính mình. Mất mát, , đầy đủ, cố gắng, bỏ cuộc, vươn lên, gục ngã, phân vân, quyết đoán,sợ hãi, kiên cường, dằn vặt, mệt mỏi, vui mừng, đau khổ, bình an, ngục tù, chiến thắng, thất bại …tất cả những cảm xúc đó đang diễn ra và đấu tranh trong con người của con, đấu tranh để con luôn hướng về Chúa.
Đã rất nhiều lần con cảm thấy mình mệt mỏi khi phải đấu tranh với chính mình. Sự đấu tranh của con đâu phải là không có mục đích? Mà mục đích của con ở đây đó là chính Chúa. Mục đích đó đâu phải là dễ dàng. Và khi quyết tâm đấu tranh cho mục đích đó, con cũng không thể nào lường được hết những cám dỗ và đau khổ con sẽ gặp. Chính vì thế ,Chúa ơi, khi những đau khổ và cám dỗ đó ập đến, sự đấu tranh trong con người con ngày càng mãnh liệt và nó dằn xé tâm hồn con. Mặc dù con biết đó là những cơ hội để con thêm vững mạnh và trưởng thành trong đúc tin, nhưng yếu đuối vẫn là yếu đuối, con không khỏi mệt mỏi, đau đớn và rã rời.
Có người đã từng chế giếu con khi họ biết con là một người theo Chúa. Sự chê bai của họ không lộ liễu nhưng từ trong ánh nhìn của họ, con đã cảm thấy được sự khinh miệt. Có người còn hỏi con: “ Hâm mộ Chúa hả?” Con tức điên lên đi được Chúa ơi. Họ vì Chúa như nhửng ca sĩ, diễn viên điện ảnh nổi tiếng hay đại loại một người nào đó làm cho thế giới giật gân vì một scandal chẳng hay ho gì.. Con không biết có phải con quá xét đoán người ta hay không, hay là con quá nhạy cảm, bỗng dưng con thấy mình phẫn nộ. Con buột miệng bảo họ im đi và không có quyền nói như thế. Thế mà trước sự phản ứng của con, họ lại càng khoái chí cười rồi bỏ đi. Rồi họ còn nói Chúa là ảo tưởng.Họ chê bai con là người sống phi thực tế. Biết bao nhiêu lời chế giễu mà con đã gặp được. Mà con còn đau đớn hơn khi bị ghét, chê bai bởi những người cũng biết Chúa như con.
Con thấy mình ngày càng lạc lõng. Con thấy sao thế gian quá đỗi phũ phàng với Chúa. Con thấy mình như càng bị tách ra khỏi thế giới này. Con vừa buồn, vừa tủi , vừa sợ hãi chính mình, con sợ rồi mình cũng sẽ quên Chúa. Con như rơi vào khủng hoảng. Mọi người nhìn con bằng con mắt không thiện cảm.Con tự hỏi con đã làm gi để họ ghét?
Và thế là từng ngày con mang một bộ mặt sầu thảm đến nơi làm việc. Con không còn cười nói với một ai, mà nếu khóc được thì con đã khóc rồi. Bộ mặt của con mới ủ ê làm sao. Con thấy ai cũng cười nói vui vẻ, còn mình thì sầu thảm và cô độc.
Chúa biết không, những lúc này Chúa là nguồn sức mạnh quý giá mà con có được. Con chỉ biết tâm sự với Chúa mà thôi. Con chợt nhận ra rằng Chúa chính là con đường mà con đã chọn. Chỉ vì đời con có Chúa nên giữa chợ đời, con phải bị chê trách nếu như con sống với Chúa.
Khi đứng trước một việc gì đó đòi hỏi sự cân nhắc lương tâm, con vẫn có 2 con đường : một là con hành động trong Chúa, hai là con hành động như những người xung quanh. Nếu con theo họ, chắc chắn con không bị họ ghét, nhưng nếu con theo Chúa thì con sẽ bị đẩy ra ngoài.
Nhưng con vẫn hành động theo những gì Chúa đã mách bảo với con. Và con thấy mình thanh thản và bình an nhiếu lắm, dù rằng con không được lòng người ta nhưng con không bao giớ đánh mất chính mình.
Cuộc sống hôm nay như là một trường đua. Con có cảm giác ai cũng đang chạy đua với nhau, chạy đua với cuộc sống, công việc và đồng tiền để sinh sống. Ai cũng mệt mỏi và căng thẳng đến nỗi không còn nhìn lại mình, nhìn đến người khác. Thay vì dành cho nhau những lời vui vẻ, chân thành, hòa nhã ,cảm thông thì lại thay bằng những lời nói thô thiễn, hằn học, tổn thương nhau như để trút đi bực bội theo cái kiểu “Giận cá chém thớt”. Và dường như những chuyện đó là bình thường. Đôi khi con thấy người ta làm một việc xấu qúa dễ dàng mà không cần phải suy nghĩ.
Và sống giữa những cảnh đó, con chợt nhận ra rằng con cần phải phấn đấu và cầu nguyện nhiều hơn nữa cho con và mọi người canh tân đời sống mỗi ngày , để thế giới bớt đi đau thương và thù hận. Như thế là nước Chúa sẽ được lan rộng nhiều hơn.
Có nhiều lúc con tự hỏi rằng “ Nếu đòi con không có Chúa thì sao nhỉ?” Con sẽ sống tự tung tự tác với cái tôi kêu ngạo của mình, sẽ dễ dàng chạy theo thói đời mà hưởng thụ những vui vẻ và hạnh phúc giả tạo. Và lúc đó linh hồn con đã thuộc về quỷ dữ. Tự nhiên con cảm thấy rùng mình….
Con biết mình đang được hạnh phúc. Vì đời con có Chúa và được Chúa giữ gìn , ấp ủ con trước những thăng trầm, đau khổ, vui buồn của cuộc sống này. Có Chúa, tâm hồn con luôn bình an dù có bao đau khổ, sóng gió ập tới. Con chưa bao giờ hối hận vì con đã hành động cho Chúa dù ở thế gian con có chịu thiệt, có chậm chân hơn người ta, có bị chê là hậu đậu, dốt nát.Con không thích bon chen, luồn lách để được đồng lương cao. Được những thứ đó mà con sa ngã và mất đi bình an của Chúa thì còn ý nghĩa gì?
Ngay lúc này, con cảm thấy mình bình an lắm . Cảm ơn Chúa đã luôn yêu con và ở bên con.
Con cũng không phải là lên án và chê bai cuộc sống của người khác. Nhưng từ những nhìn nhận đó, con thấy mình cần phải đấu tranh và vươn lên con đường riêng của mình. Ai chạy đua được thì cứ chạy. Riêng con, con vẫn ung dung bước đi vui vẻ và bình thản. Vì những bước chân của con là đi về với Chúa. Và con biết Chúa cũng đang bước đồng hành với con ngay bên.

Hoa Xương Rồng
Lượt xem:

Free Web Site Counter

Người đang theo dõi blog này

Powered By Blogger