Hiển thị các bài đăng có nhãn suy niệm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn suy niệm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 4, 2010

PHỤC SINH - NIỀM TIN VÀ HY VỌNG



"Ánh sáng đã xoá tan màn đêm, trần gian ơi hãy vui mừng"
Lời hát trên đây đựoc cất cao trong mùa Phục Sinh gieo vào lòng tôi và mọi gưòi một niềm mừng rỡ, hân hoan khôn tả.
Nếu trên thế gian này có một ánh sáng vĩ đại có thể xoá tan màn đêm âm u của tôị lỗi và đau khổ, áp bức và thù hận, thì chỉ có một ánh sáng duy nhất là Chúa Giê-Su.
Và nếu như trên cõi đời này có một sự sống bất diệt và mãnh liệt làm tái sinh vạn vật, thì chỉ có một sự sống duy nhất đó là sự Phục Sinh vinh quang của Con Thiên Chúa.
Mầu nhiệm Chúa Phục Sinh mang lại cho nhân loại một niềm tin và hy vọng về sự sống đời sau-sự sống viên mãn và bình an ở nước trời.
Mầu nhiệm Phục Sinh còn mời gọi mỗi người Kitô hữu biết "chết đi" và rồi cũng sẽ sống lại như Người,
Sự chết đi và sống lại của Đức Kitô làm tôi chợt nhận ra rằng: từng ngày trong đời tôi và các bạn đang sống, là từng ngày chúng ta đang hẹn "chết'' với Người. Cái "chết" ở đây không phải chỉ dừng lại là cáichết thể xác mà còn là cái "chết" trong tâm hồn mỗi người. Tôi "chết" với Người khi tôi biết đem Chúa cho ngưòi khác,khi tôi biết chia sẻ nỗi đau khổ của anh em, khi tôi biết có cái nhìn cảm thông với những mảnh đời bất hạnh và cầu nguyện cho họ, khi tôi biết giúp đỡ những ngưòi có hoàn cảnh khó khăn hơn mình, khi tôi nhiệt tâm và biết hy sinh thời gian cho những công việc của Giáo xứ...
Giữa thế giới ngày nay, một thế giới thật hiện đại đang chạy theo đồng tiền,đang chạy theo lối sống hưởng thụ thậm chí phủ nhận sự có mặt của Chúa, thì những người Kitô hữu như tôi và các bạn cũng đang gặp không ít khó khăn và thử thách làm chúng ta nản lòng, dễ bỏ Chúa và chạy theo lối sống xung quanh. Nhưng sức mạnh của Chúa Phục Sinh vẫn luôn ở bên tôi và các bạn từng ngày,từng giờ trong đời sống mỗi người.
Sống với Chúa từng ngày là hẹn "chết" với Ngưòi từng ngày.Để rồi nhờ "chết đi", tất cả chúng ta rồi cũng sẽ sống lại vinh quang với Người.

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2009

Suy niệm Lời Chúa mỗi ngày (Hàn Thuyên)

Hôm nay, Thứ 7, ngày 18.4.2009, tuần Bát Nhật Phục Sinh

Mc 16, 9-15


" Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọI loài thụ tạo"

Trang Tin Mừng hôm nay ghi lạI những lần Chúa Phục Sinh hiện ra và sai các tông đồ đi rao giảng Tin Mừng: Hiện ra vớI bà Maria Mad (Ga20, 11-18); vớI 2 môn đệ trên đường Emmau (Lc24, 13-15) và vớI nhóm mườI một (Mc 16,14). Sau mỗI lần hiện ra là mỗI lần được sai đi; Sau mỗI lần thấy Chúa lòng tin các Tông đồ được củng cố…

" Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, lan báo Tin Mừng cho mọI loài thụ tạo". Đây là một lệnh truyền. Lệnh truyền này được ban bố sau khi Chúa Phục Sinh. Chứng tỏ lệnh truyền giáo phát xuất từ việc Chúa Phục Sinh và Chúa Phục Sinh là đích điểm của việc rao giảng Tin Mừng.

Lần lượt nhìn lạI các nhân vật được Chúa hiện ra:

- Bà Maria Mađalêna: Là ngườI phụ nữ bình thường, tộI lỗI nhưng có lòng mến Chúa (Mc 13,3); (Lc7,47).

- Hai môn đệ trên đường Emmau: Thất vọng, ngã lòng nhưng cũng c ó lòng mến Chúa.

- Nhóm mườI một: Là những dân chài bình thường, nóng nảy, cứng tin, hay tranh giành quyền bính…(Mc 10,41) nhưng có lòng mến Chúa (Ga21,17).

Việc Chúa hiện ra cho các phụ nữ, cho hai môn đệ trên đường Emmau, và cho nhóm mườI một chứng tỏ: Chúa yêu thương và trọng dụng những ai có lòng mến Chúa thật tình.

Hôm nay, con cũng được mờI gọI làm tông đồ của Chúa: cũng tộI lỗI, cứng tin…thậm chí có sự dốI trá, phản bộI Chúa nữa… thế nhưng, con vẫn tin rằng: Chúa mãi luôn chờ đợI sự hoán cảI nơi con, Chúa vẫn luôn im lặng để lấp đầy những lỗ hỏng trong tâm hồn do tộI lỗI gây ra, và vẫn mãi thương con…. chờ con…mong muốn con thi hành lệnh truyền: "hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọI loài thụ tạo".


Quyết tâm: yêu mến Chúa cụ thể qua những việc làm hàng ngày, làm như thể cho chính Chúa vậy.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho con lòng yêu mến Chúa.

Hàn Thuyên

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2009

5 phút suy niệm Lời Chúa mỗi ngày (Hàn Thuyên)


" Người bảo các ông: cứ thả lướI xuống bên phải mạn thuyền, anh em sẽ bắt được cá. Các ông thả lưới xuống nhưng không sao kéo lên nổI vì lưới đầy những cá"

Suy niệm: Hôm nay là lần thứ ba Chúa Phục Sinh hiện ra vớI các môn đệ. Các ông không còn sợ hãi bàng hòang và ngỡ ngàng như trước ngược lạI là niềm vững tin vào chính Chúa Phục Sinh. Trang Tin Mừng thuật lại biến cố Chúa Phục Sinh hiện ra vớI các tông đồ ở bờ hồ Tibêia một mặt để củng cố niềm tin cho các tông đồ, mặc khác biểu lộ tình thương yêu, chăm sóc của Ngài đối với dân Ngài. Tình thương yêu của Chúa trước đây thế nào nay thế ấy không hề đổI thay.

Việc các Tông đồ thi hành LờI Chúa dạy: "thả lướI bên phảI mạn thuyền" cho thấy đức tin mãnh liệt và sự vâng phục hòan tòan của ngườI tông đồ.

Hôm nay trong sứ vụ truyền giáo, mỗI ngườI được mờI gọI làm tông đồ của Chúa, được sai đi cũng cần có đức tin và sự vâng phục hòan tòan như thế, Vâng phục như Chính Chúa Giêsu đã vâng phục Cha cách trọn hảo.

Quyềt tâm: Tin tưởng - cậy trông vào Chúa dù gặp khó khăn thử thách.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, trong mọI hòan cảnh của cuộc đờI xin cho con luôn nhận ra sự hiện diện tràn đầy yêu thương của Chúa.

Hàn Thuyên

Chính Chúa đó (Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê)

Thứ sáu Tuần Bát Nhật PS


Tin Mừng thánh Gioan chấm dứt với việc miêu tả cuộc gặp gỡ đầy biểu tượng: Phêrô và sáu môn đệ khác đang ở trên bờ hồ Tibêria. Đó là nơi họ đã cùng ở với nhau, trước khi Đức Giêsu đến kêu gọi họ theo Ngài để trở nên kẻ chài lưới người. Phêrô quyết định: 'Tôi đi đánh cá đây' –không nghĩ gì đến những kẻ khác. Những anh em khác cùng đi với ông.
Đêm tối –thuận lợi cho các ngư phủ- họ ra khơi. Sáng sớm, họ trở về với những mảnh lưới trống không. Và kìa trên bờ, có người hỏi xin họ một ít cá.
Nhưng họ chẳng có gì, chẳng có gì để mà chia sẻ. Tin vào lời nói- mà họ không quen biết- họ thả lưới và bắt được thật nhiều cá (cho dù buổi sáng không phải là thời gian thuận lợi cho việc đánh cá). Tâm hồn của người môn đệ Chúa yêu mở ra. Ông la lên: Chính Chúa đó! Phù hợp với vị thế của mình trong cộng đoàn (là người môn đệ Chúa yêu), Gioan là người đầu tiên nhận ra Đức Giêsu; nhưng Phêrô lại là người đầu tiên đến với Chúa. Các ông khác đưa thuyền và lưới vào bờ, chứa đầy 150 con cá lớn, một số lượng bất ngờ.
Cuộc gặp trên bờ hồ mang một nỗi sợ khó diễn tả. Không ai dám hỏi: 'Ngài là ai?'. Họ biết Ngài, tuy nhiên họ vẫn cảm thấy có cái gì đó là lạ và có chút gì đó đổi thay. Lần này, Đức Giêsu không ăn. Ngài cầm lấy bánh và cá. Ngài trao cho các ông và họ nhận lấy từ đôi tay của Ngài: bánh và sự sống.

Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê SB66

Thứ Năm, 16 tháng 4, 2009

Anh em là chứng nhân (Hàn Thuyên)

5 PHUÙT SUY NIEÄM LÔØI CHUÙA

LC 24,35-48

" Chính anh em laø chöùng nhaân cuûa nhöõng ñieàu naøy"

Suy nieäm:

Chuùa Phuïc Sinh ñaõ hieän ra vôùi 2 moân ñeä treân ñöôøng Emmau, Ngöôøi ñoát leân trong loøng hoï nieàm tin thaät maõnh lieät vaøo Ñaáng Phuïc Sinh, vaø Chuùa Phuïc Sinh vaãn coøn tieáp tuïc ñeán vôùi caùc toâng ñoà…

Trình thuaät Tin Möøng hoâm nay cho thaáy Ngaøi ñeán giöõa caùc toâng ñoà ñeå chöùng minh raèng Ngaøi ñaõ soáng laïi; Söï Phuïc Sinh chieán thaéng söï cheát. Chæ coù nieàm tin vaøo Chuùa Phuïc Sinh môùi ñem laïi bình an cho con ngöôøi.

Caùc toâng ñoà tröôùc ñaây hoang mang lo sôï, nay gaëp chính Chuùa Phuïc Sinh roài laïi ngôø vöïc baùn tín baùn nghi. Chuùa Phuïc Sinh ñaõ thöïc hieän moät haønh vi raát ñoãi quen thuoäc "aên tröôùc maët caùc oâng". Cöû chæ quaù quen thuoäc kia xem ra khoâng quen thuoäc tí naøo… nay ñaõ cuûng coá nieàm tin non yeáu voán ñang bò lung lay trôû thaønh nieàm tin saéc beùn.

Cöû chæ töøng quen thuoäc aáy nay ñöôïc laëp laïi, haønh vi aáy nay ñaõ chaïm vaøo loøng caùc oâng; laø chính Chuùa Phuïc Sinh chaïm vaøo thaâm saâu coõi loøng caùc oâng vaø roài bình an cuûa Chuùa Phuïc Sinh ñöôïc trao ban cho caùc oâng ngay khi Ñaáng Phuïc Sinh vöøa döùt lôøi " bình an cho caùc con".

Coù bình an cuûa Ñaáng Phuïc Sinh ôû cuøng, nieàm tín thaùc caùc oâng ñaët troïn vaøo Ñaáng Phuïc Sinh roài, caùc oâng laøm gì ñaây? Thöa: " Phaûi nhaân danh Ngöôøi maø rao giaûng cho muoân daân, baét ñaàu töø Gieârusalem" (Lc 24, 47) vaø "Chính anh em laø chöùng nhaân cuûa nhöõng ñieàu naøy" (Lc 24, 48).

Vaâng, chính anh em laø chöùng nhaân cuûa nhöõng ñieàu naøy vaø ñöôïc baét ñaàu töø Gieâruselem sao?. Neûo ñöôûng Gieârusalem laø neûo ñöôøng caùc toâng ñoà töøng soáng, töøng chòu ñau khoå; laø neûo ñöôøng laém choâng gai, thaùch ñoá … ngaøy xöa Chuùa ñaõ töøng leân Gieâruasalem, töøng chòu ñau khoå, ñoït voït vaø cuoái cuøng cuoäc ñoå maùu ngöôøi voâ toäi cuõng dieãn ra taïi nôi naøy… Hoâm nay Chuùa cuõng trao cho con söù maïng cuûa Chuùa naêm xöa vaø cuï theå hôn heát: baét ñaàu töø Gieârusalem laø nôi con ñang soáng-laøm vieäc; nôi chính noäi taïi loøng con, cuõng laø nôi con phaûi chieán ñaáu cam go nhaát trong noäi taïi loøng mình haàu vöôït thaéng baûn ngaû, caùi toâi ích kyû voán haèng vaây ó trong taâm hoàn.

Xin bình an cuûa Chuùa Phuïc Sinh hieän dieän cuøng con trong moïi neûo ñöôøng, duø baét ñaàu töø Gieârusalem loøng mình, loøng ngöôøi hay baát cöù nôi naøo böôùc chaân con ñeán cuõng ñeàu gieo raéc nieàm vui Phuïc Sinh ñeán cho moïi ngöôøi.

Quyeát taâm: Soáng an bình noäi taâm töø ñoù ñem bình an ñeán vôùi nhöõng ngöôøi mình tieáp xuùc gaëp gôõ trong ngaøy.

Caàu nguyeän: Laïy Chuùa Phuïc Sinh, Ngaøi hieän dieän ñeán ñaâu thì ôû ñoù coù söï bình an cuûa Chuùa. Nay xin Chuùa Phuïc Sinh thaùnh hoùa moïi hoïat ñoäng trong cuoäc soáng con, ñeå con hieän hieän ôû ñaâu, laøm gì cuõng mang daáu chæ bình an cuûa Chuùa Phuïc sinh ñeán ñoù cho moïi ngöôøi. Amen.

Haøn Thuyeân

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

Qua đau khổ đến vinh quang (Hàn Thuyên)

5 PHUÙT SUY NIEÄM

LC 24,13-35.

" Naøo Ñaáng Kitoâ laïi chaúng phaûi chòu khoå hình nhö theá, roài môùi vaøo trong vinh quang cuûa Ngöôøi sao?"

Suy nieäm:

Coù moät caâu noùi raát ñoåi quen thuoäc: Qua ñau khoå môùi ñeán vinh quang.

Haønh trình treân ñöôøng Emmau hoâm nay quaû laø moät haønh trình ñaày ñau buoàn. Hai moân ñeä kia theo Chuùa trong thôøi gian daøi, nay Ñaáng maø tröôùc ñaây caùc oâng vaãn hy voïng raèng: chính Ngöôøi laø Ñaáng seõ cöùu chuoäc Itraen ñaõ bò caùc thöôïng teá vaø thuû laõnh cuûa chuùng ta noäp Ngöôøi ñeå Ngöôøi bò aùn töû vaø ñaõ ñoùng ñinh Ngöôøi vaøo Thaäp Giaù.

Coøn ñaâu nhöõng hy voïng cuûa thuôû ban ñaàu?? Nhöõng hy voïng aáy nay seõ tan thaønh maây khoùi…..leõ naøo laïi khoâng ñau buoàn……coù leõ xen vaøo ñaáy laø söï tuyeät voïng nöõa…Noãi buoàn maát maùt vaø noåi ñau tuyeät voïng ñaõ laøm cho hoï khoâng coøn nhaïy caûm vôùi nhöõng thöïc taïi xung quanh. Ñaáng hoï töôûng raèng ñaõ cheát nay ñaõ Phuïc Sinh ñang hieän ñeán cuøng ñoàng haønh vôùi hoï nhöng hoï laïi khoâng nhaän ra. Chuùa Phuïc Sinh ñeán nhö moät ngöôøi baïn ñoàng haønh. Ngaøi chaêm chuù laéng nghe hoï keå nhöõng noãi ñau buoàn. Ngaøi ñaõ ñoát leân ngoïn löûa böøng chaùy trong tim hoï khi nghe giaûi thích Kinh Thaùnh. Khi nghe Lôøi Chuùa, loøng hoï böøng leân, noäi taâm ñöôïc bieán ñoåi: "Khi Ngöôøi noùi chuyeän vaø giaûi thích Kinh Thaùnh cho chuùng ta, loøng chuùng ta ñaõ chaúng böøng chaùy leân sao?" (Lc24, 32). Vaø roài haønh trình treân ñöôøng Emmau nay ñöôïc quay trôû laïi Gieârusalem: 'Hoï ñöùng daäy, quay trôû laïi Gieârusem" (Lc24, 33).

Haønh trình leân Gieârusalem laø haønh trình laém khoù khaên gian khoå, Ñaáng caùc oâng ñaët hy voïng Ngaøi ñaõ töøng traûi, nay Ngaøi ñaõ Phuïc Sinh. Caùc oâng bieát theá, hy voïng caøng nhieàu thaát voïng khoâng thieáu, nay ñöôïc ban theâm nhôø tin vaøo nieàm tin phuïc Sinh. Nhôø ñoù caùc oâng ñaõ maïnh meõ ñöùng daäy. Ñaây khoâng phaûi laø "Qua ñau khoå môùi ñeán vinh quang sao"? Coù leõ caùc oâng ñaõ hieåu ñöôïc " Naøo Ñaáng Kitoâ laïi chaúng phaûi chòu khoå hình nhö theá, roài môùi vaøo trong vinh quang cuûa Ngöôøi sao?" thì phaûi ???

Laïy Chuùa, cuoäc ñôøi coøn laém thöû thaùch ñôùn ñau, nhieàu luùc con töôûng chöøng nhö ngaõ quî, song xin Chuùa Phuïc Sinh ban theâm nieàm tin, ñoát chaùy trong con ngoïn löûa yeâu meán. Nhö theá cuõng ñuû cho con töøng böôùc ñöùng daäy duø raèng khoâng nhanh nheïn vaø kieân quyeát nhö 2 toâng ñoà kia, song vaãn kieân trì theo Chuùa ñeán cuøng. Amen

Haøn Thuyeân

Thứ Ba, 14 tháng 4, 2009

Thứ ba Tuần Bát Nhật PS

Chất giọng quen thuộc của Thầy



Thánh sử tin mừng thứ tư thuật lại, theo cách thức của ông, kinh nghiệm phục sinh của Maria Mađalêna, người đã cùng với các môn đệ sống nỗi đau khổ của sự chia ly và loại trừ khi nhìn thấy Đức Giêsu một mình với những đau đớn và cái chết của riêng Ngài. Chiều thứ sáu tuần thánh, nhà cầm quyền trao trả lại xác chết của Chúa. Giuse Arimathia và Nicôđêmô táng xác vào mộ đá.
Nếu ngôi mộ và thân xác của Ngài là tất cả những gì còn lại cho các môn đệ, có lẽ sẽ chỉ là một kỷ niệm, một tưởng niệm và trung tâm của một cộng đoàn có liên quan đến một thánh tích.
Maria khóc khi đến gần mộ. Bà không cảm thấy chút nào niềm vui phục sinh. Các thiên sứ, một vị ngồi đàng đầu, một vị đàng chân, bà chỉ ghi nhận được có thế. Bà chẳng để ý gì đến cái khoảng trống giữa vị trí ngồi của các vị sứ giả của Thiên Chúa: 'Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi…', và đấy là nỗi đau khổ của bà. Bà nmuốn biết người ta đã đặt Ngài ở đâu, muốn bảo đảm đấy chính là Ngài, muốn giữ Ngài lại và kề cận bên Ngài…cái tương lai mà Maria tưởng tượng ra đó, làm cho bà chán nản trong lúc bà rời mộ.
Và cũng chính trong giây phút đó mà mắt bà mở ra. Bà nghe cái chất giọng quen thuộc của Thầy và nhận ra rằng Thầy đang sống. Chúa Giêsu không nói với bà về cuộc sống đã qua, nhưng nói về tương lai của bà, cũng sẽ là tương lai của các môn đệ, của những kẻ tin. Ngài nói với bà rằng Ngài về cùng Thiên Chúa, là Cha của Ngài, cũng là Thiên Chúa và là Cha của chúng ta.

Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê SB66

Thứ Năm, 2 tháng 4, 2009

Tuân giữ lời Chúa (Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê)

Thứ năm Tuần V Mùa Chay
(St 17,3-9; Ga 8,51-59)



Để không phải chết chỉ cần tuân giữ giáo huấn của đức Giêsu, cách toàn vẹn. Nhiều lúc để giữ thể diện trước mặt công chúng, chúng ta nói mình giữ giáo huấn của Chúa, nhưng thực ra chỉ một phần thôi! Làm như thế là chúng ta không nhìn nhận Thiên Chúa, vì chúng ta coi thường những đòi buộc của Ngài. Tân Ước là sự hoàn tất giáo huấn Cựu Ước. Chúng ta không thể hiểu thấu hết Cựu Ước nếu chúng ta không đọc chung với Tân Ước như một toàn thể. Nhưng Tân Ước sẽ không dễ hiểu với tất cả những hàm ẩn ngụ ý của nó nếu ta đọc cách riêng lẽ. Đức Giêsu hôm nay nhắc ta nhớ tính duy nhất của hai giao ước. Những kẻ đối thoại với Đức Giêsu không muốn chấp nhận điều này. Abraham ngược lại đã chấp nhận một cái nhìn toàn diện, vì, nhờ vào lòng tin, ông đã hướng đến tương lai, về Đấng Messia. Đức Giêsu là Đấng Messia được hứa ban, được mong đợi, là Đấng sẽ cứu Israel, nhưng người do thái không tin. Họ cứng đầu khi chỉ nhìn vào cuộc sống dương thế, trong vòng lẩn quẩn sinh ra-chết đi, trong khi cuộc sống mà Đức Giêsu nói đến, khởi đầu từ việc sinh ra trong nước và thần khí, là cuộc sống vĩnh cữu. Để đạt được cuộc sống vĩnh cữu, cần tuân giữ toàn vẹn giáo huấn của Đức Giêsu.

Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê SB66

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2009

Số phận vị ngôn sứ (Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê)

Thứ bảy Tuần IV MC (Gr 11,18-20; Ga 7,40-53)

Đức Giêsu nhận lấy số phận của các ngôn sứ bị loại trừ và của tất cả những ai đang bị bỏ rơi. Ngài nhận nơi mình Ngài số phận của các quốc gia bị bách hại vì đã chiến đấu cho tự do, số phận của những người đấu tranh cho niềm tin mà bị kết án, cho dù họ bị bách hại bởi quyền lực vô thần hay bởi những tín đồ của một tôn giáo khác. Tin Mừng hôm nay cho ta thấy có rất ít người bảo vệ Đức Giêsu. Các người canh giữ đền thờ không muốn bắt Ngài, và Nicôđêmô hỗ trợ Ngài cách kín đáo, bằng cách lập luận rằng người ta không lên án ai mà chưa nghe họ bàu chữa.
Trong thế giới ngày nay, chúng ta cũng tìm cách bảo vệ những người bị bách hại cách bất công, nhưng một cách nhút nhát. Có lúc chính quân đội từ chối bắn vào thường dân, như đã xảy ra ở các nước vùng Baltique. Có lúc trên trường chính trị người ta từ chối –hết sức nhút nhát- cho một cường quốc quyền được đàn áp một dân tộc. Thảm cảnh Đức Giêsu bị kết án, bị bắt và đóng đinh như Tin Mừng hôm nay tường thuật, vẫn còn tiếp diễn trong lịch sử nhân loại. Mỗi người chúng ta đóng một vai, trong thảm kịch đó. Đức Giêsu từ Thiên Chúa mà đến để chiến thắng sự dữ bằng tình yêu. Chiến thắng của Ngài hoàn tất trên thập giá.
Chiến thắng của Ngài không ngừng được thực hiện nơi chúng ta, bằng cách ngang qua thập giá. Chúng ta cần quan sát cảnh tượng của thế giới ngày nay dưới ánh sáng cuộc xét xử của Đức Giêsu và cuộc tranh luận gây ra từ chính con người của Ngài, khi Ngài sống và thi hành sứ mạng của Ngài tại Palestina. Chúng ta có thể nhận ra Đức Giêsu và giáo huấn của Ngài trong Giáo Hội không? Quả thật chúng ta không loại bỏ một ai, cũng không xét xử một ai đó cách bất công sao? Chúng ta có thể nhận ra Đức Giêsu nơi những kẻ nghèo và nơi những nạn nhân trên thế giới không? Chúng ta đóng vai nào trong thảm kịch các ngôn sứ hiện nay đang bị loại trừ, trong thảm kịch hiện nay của Đức Giêsu Kitô và của tin mừng? Đức Giêsu? Nicôđêmô? Những người canh giữ đền thờ?
Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê SB66

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2009

Lễ Truyền Tin (Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê)

Liên kết các bài đọc
Mầu nhiệm nhập thể của Con Thiên Chúa, đã được mong chờ từ xa xưa, được các ngôn sứ loan báo (bài đọc 1), nay được thực hiện cách tròn đầy. Trang tin mừng mà ta đọc hôm nay tóm tắt tất cả lịch sử cứu độ và toàn bộ tình yêu Thiên Chúa dành cho con người. ‘Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi ban Con Một Ngài’. Thiên Chúa không đi vào thế gian bằng sức mạnh: Ngài muốn đề nghị. Ngài muốn lời chấp thuận của Mẹ Maria (Tin Mừng). Lời Xin vâng là sự hoàn thành giao ước. Nơi Mẹ hiện diện cả dân tộc Israel và đồng thời hiện diện Giáo Hội vừa mới sinh ra. Thiên Chúa trở thành một người như chúng ta. Vĩnh cửu đi vào trong thời gian. Các bài đọc hướng chúng ta về mầu nhiệm phục sinh. Lời của Chúa Con vang lên: ‘Này Con xin đến, lạy Chúa, để thực thi ý Chúa’ (bài đọc 2), là lời mở đầu của sự vâng phục Chúa Cha cho đến mức chết trên thập giá.
Nội dung
Một ‘sắc chỉ’ tình yêu. Sắc chỉ của Ba Ngôi là sắc chỉ của tình yêu: vì Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi ban Con Một để cứu thế gian. Con người là chi trước mặt Thiên Chúa, vậy mà Ngài đã sai Con Một Ngài đến tái lập trật tự, kêu gọi con người từ chỗ sa ngã. Là một sắc chỉ của Ba Ngôi: Chúa Cha quyết định yêu thương, Chúa Con chấp nhận vâng phục Cha, Chúa Thánh Thần hoàn thành việc nhập thể cùng với lời ưng thuận của Maria. ĐGH Gioan Phaolô II trong thông điệp Mẹ Đấng Cứu Chuộc (số 9b) viết: ‘Việc truyền tin chính là mạc khải mầu nhiệm nhập thể đúng vào lúc mầu nhiệm ấy hoàn thành trên mặt đất. Việc trao ban cứu độ của Thiên Chúa cho cả tạo thành và trực tiếp cho con người chúng ta, đạt đến đỉnh cao trong mầu nhiệm nhập thể.
Ba Ngôi chọn con đường mầu nhiệm để cứu độ con người. Lẽ ra có thể chọn bằng cách ra sắc chỉ, bằng một hành động tỏ bày ý muốn của mình. Vì Thiên Chúa toàn năng. Nhưng chúng ta được mạc khải cho biết một chương trình mà không ai có thể tưởng nghĩ ra, mầu nhiệm được ẩn dấu mà Phaolô đã nói đến. Thiên Chúa đã chọn rẽ khúc ngoặt khi có thể đi thẳng đến đối tượng mà không có trở ngại nào.
Grêgôriô Nisse đã chú giải: những gì về quyền năng thần linh và siêu việt không phải là vũ trụ bao la, chẳng phải vẻ huy hoàng của tinh tú, cũng chẳng phải trật tự của vũ trụ, chẳng phải sự quan phòng liên lĩ trên các tạo vật, nhưng chính là việc hạ cố chấp nhận thân phận hèn yếu con người như chúng ta. Còn chứng cứ nào rõ ràng hơn về lòng tốt lành của Thiên Chúa.
Nên Thiên Chúa không chỉ bằng lòng cứu con người, nhưng còn muốn con người thông phần vào việc cứu độ. Maria xuất hiện như vị tinh tú sáng soi trong bóng đêm của tội lỗi. Được miễn trừ khỏi tội vì Mẹ đã chấp thuận chương trình cứu độ.Mẹ bối rối. Không thể làm khác hơn trước một lời chào lạ thường như vậy. Sự hiện diện của Thiên Chúa luôn gây kinh ngạc và diệu kỳ, gây niềm kính sợ Thiên Chúa. Làm sao một thụ tạo như Mẹ lại được đi vào trong quỹ đạo của Thiên Chúa. Thiên Chúa đã tỏ mình cho Mẹ với tình yêu tuyển chọn.Sứ thần bày tỏ chương trình cứu độ. Là mầu nhiệm ẩn giấu. Là tuyệt đỉnh của chương trình cứu độ, của giao ước giữa Thiên Chúa và con người, là sự hoàn thành tin mừng nguyên khởi : ‘Ta sẽ đặt mối thù nghịch giữa mi và người nữ, giữa miêu duệ mi và miêu duệ của bà: người miêu duệ đó sẽ đạp nát đầu mi, còn mi thì rình cắn gót chân người (St 3,15). Thiên Chúa đã muốn sinh hạ từ một phụ nữ. Trong thông điệp Mẹ Đấng Cứu Thế (13), ĐGH Gioan Phaolô II viết: ‘Thực vậy, khi được truyền tin, Đức Maria đã phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa, bằng việc bày tỏ sự vâng phục đức tin vào Đấng phán với Mẹ qua sứ giả của Ngài và dâng lên Thiên Chúa sự quy phục hòan toàn của ý chí và lý trí. Mẹ đã đáp trả với cả con người nhân loại của mình, thân phận người phụ nữ, và lời đáp trả đức tin ấy hàm chứa một sự cộng tác tận tình với ân sủng dự bị và phù trợ của Thiên Chúa và một sự hoàn toàn sẳn sàng tiếp nhận tác động của Thánh Thần, Đấng không ngừng kiện toàn đức tin bằng các ân ban của Ngài’.
Chúng ta ghi nhận hai yếu tố trong lời đáp trả của Đức Maria: hoàn toàn cộng tác với ân sủng, và hoàn toàn sẳn sàng cho tác động của thánh Thần.
Gợi ý Mục vụ
1. Vâng phục con thảo. Thiên Chúa vào đời là một lời mời gọi mỗi người tín hữu thực hành lòng vâng phục con thảo đối với Chúa Cha. Thiên Chúa có chương trình cứu độ cho nhân loại và đặc biệt cho từng người. Còn lại chỉ là việc chúng ta đón nhận chương trình ấy với lòng khiêm tốn, với lòng vâng phục con thảo, biết rằng điều Thiên Chúa muốn cho chúng ta là điều tốt nhất. Duy chỉ dưới ánh sáng của việc Nhập Thể và của tình yêu Thiên Chúa dành cho chúng ta, chúng ta mới có thể hiểu được thế giới, nổi đau khổ của bao người, huyền nhiệm của tội và của sự chết; không có nhập thể, thương khó, sự chết và sống lại của Chúa, chúng ta sẽ còn ở trong tội của mình, và cửa trời vẫn còn đóng kín.
2. Mẹ Maria, mẫu gương vâng phục và tình yêu hiến dâng. Cần nhắc lại đây số 46 của thông điệp Mẹ Đấng Cứu Thế: ‘Ở đây, Tôi (GP II) chỉ muốn nhấn mạnh điều này là dung mạo của Đức Maria Nagiarét rọi sáng cho chính thân phận người nữ qua việc Thiên Chúa, trong biến cố nhập thể của con Ngài, đã tín nhiệm vào việc phục vụ tự do và chủ động của một người phụ nữ. Như thế, người ta có thể quả quyết rằng người phụ nữ khi hướng về Đức Maria, tìm thấy nơi Mẹ bí quyết để sống xứng đáng nữ tính của mình, và thực thi sự thăng tiến đích thực của mình. Dưới ánh sáng của Đức Maria, Giáo Hội khám phá ra nơi dung mạo của người phụ nữ những nét phản chiếu một vẻ đẹp như tấm gương dọi lại những tâm tình cao đẹp nhất mà tâm hồn con người có thể có: đó là việc hoàn toàn hiến thân vì tình yêu, đó là sức mạnh chịu đựng những đau khổ lớn lao nhất, đó là trung tín vô hạn và sức hoạt động không mệt mỏi, là khả năng nối kết trực giác sâu sắc với lời nâng đỡ và khích lệ’.
Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê SB66

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2009

Điều răn trọng nhất (Lm. Phêrô Mai Tính)

Thứ Sáu tuần 3 MC
Mc 12, 28-34

Đề tài 1 : Yêu Chúa hết lòng
1. Yêu Chúa hết lòng hết sức
2. Yêu người như Chúa yêu ta :
- CƯ : Yêu người như mình
- TƯ : Yêu người như Chúa yêu ta : CG chết vì tình yêu. Ta cũng phải yêu đến độ như thế (Cha Max Kolbe, Cha Damien)
Bài học : Yêu người như Chúa yêu.
Đề tài 2 : Trong cát, có vàng
1. CG nói với luật sĩ : “Ông không còn xa Nước TC bao nhiêu”(c 34) . Đây là đoạn văn duy nhất CG khen một luật sĩ. Trong cát, có vàng, do đó, ta không nên vơ đũa cả nắm.
2. CG không thành kiến, không loại bỏ một ai.
Bài học : Hãy công minh trong nhận xét.
Đề tài 3 : Cùng tần số
1. Người tốt sẽ dễ tiếp nhận điều tốt (Ký lục không tốt nên không tin và làm ngược lại)
2. Người tốt sẽ nhận ra ý nghĩa lời khiển trách.
Bài học : Xin cho con dễ tiếp nhận điều tốt.

Lm. Phêrô Mai Tính SB59

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009

Thánh Giuse (Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê)

Lễ Trọng Kính Thánh Giuse
Hôn phu của Mẹ Ngôi Lời nhập thể, Thánh Giuse đã được tuyển chọn làm ‘Đấng bảo vệ lời’. Tuy nhiên chúng ta không biết được lời nào của Ngài cả: Ngài đã phục vụ trong âm thầm, vâng phục Ngôi Lời mà các thiên sứ mạc khải qua giấc mộng.
Sự đồng ý của Giuse, cũng như của Maria, đòi một sự tuân phục hoàn toàn của ý chí. Giuse đã tin những gì mà Thiên Chúa phán; đã làm những gì Thiên Chúa dạy. Ơn gọi của Ngài là trao ban cho Đức Giêsu tất cả những gì mà một người cha trần gian có thể làm được: tình yêu, bảo vệ, đặt tên, nơi trú ngụ.
Lòng vâng phục Thiên Chúa của Giuse bao gồm việc tuân phục quyền bính hợp pháp. Ngài đã cùng bạn mình là Maria trở về Bêlem và như thế đã định nơi Ngôi Lời Nhập Thể hạ sinh. Thiên Chúa làm người đã được ghi vào sổ kiểm tra dân số, mà Hoàng Đế Xêda Augustô truyền lệnh, như là con của Giuse. Sau đó, niềm vui tìm được Đức Giêsu trong đền thờ có phần giảm bớt đi khi Giuse biết rằng Con Trẻ phải làm sứ vụ của Cha trên trời: Ngài chỉ là người cha nuôi. Nhưng, chấp nhận ý Chúa Cha, Thánh Giuse trở nên khiêm tốn giống Chúa Cha, và Chúa Con đã vâng phục Ngài. Đức Giêsu, ngay giây phút chết treo thập giá, đã trao ban sự sống cho Giuse và cho toàn thể nhân loại.
Cuộc đời của Thánh Giuse đã dâng hiến cho Ngôi Lời, trong khi lời duy nhất mà Thánh cả ban tặng cho chúng ta cũng chính là cuộc sống của Ngài.
Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê SB66

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2009

CGS kiện toàn luật Mai-Sen (Lm. Phêrô Mai Tính)

Thứ Tư tuần 3 MC

Mt 5, 17-19 : CG kiện toàn luật Mai-Sen

Đề tài 1 : Một chấm, một phẩy (c 18)1.

Ý nghĩa “Chấm phẩy”:

- Chấm phẩy không là cách chấm câu trong văn chương nhưng là chữ nhỏ trong mẫu tự Do Thái để phân biệt chữ nầy với chữ kia.

- CG muốn nói đến tầm quan trọng của luật Chúa dù luật nhỏ…

2. CG kiện toàn lề luật :

- CG khuyên giữ luật cũ như giữ luật lên đền thờ hằng năm, luật nộp thuế cho đền thờ, 10 điều răn núi Si-nai.

- Ngài bỏ những luật không thích hợp như luật rửa tay, bứt bông lúa…

- Ngài hướng cách giữ luật vì Chúa chứ không vì khoe khoang với người chung quanh.

Bài học : Hãy giữ luật vì Chúa, giữ cách trưởng thành.

Đề tài 2 : Làm việc nhỏ

Trong cuộc sống, có nhiều việc nhỏ.

1. Hãy làm tốt việc nhỏ : “Hãy xem việc nhỏ như việc lớn vì CG đã tạo ra trong chúng ta” (Pascal)

2. Têrêxa Hài đồng Giêsu làm chuyện bình thường cách phi thường : coi bệnh nhân, làm việc vặt trong nhà.

3. Bà quét nhà thờ ở Úc được tuyên dương khi ĐGH tới thăm (4 cây số chổi quét nhà)

Bài học : Hãy làm tốt việc nhỏ.

Đề tài 3 : Lợi ích của việc giữ luật.

1. Giữ luật là thái độ mến Chúa.

2. Giữ luật có tính thánh hóa bản thân và nên gương tốt cho người khác.

Bài học : Cần cố gắng hy sinh trong việc giữ luật.

Lm. Phêrô Mai Tính SB59

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2009

Dụ ngôn những tá điền sát nhân (Lm. Phêrô Mai Tính)

Thứ Sáu tuần 2 MCMt 21,33-43.45-46 :

Đề tài 1 : Giải thích dụ ngôn1. Giải thích từ ngữ :- Vườn nho hay cây nho chỉ dân Do Thái. Trong Tân Ước, CG tự ví Ngài là cây nho (Ga 15,1).- Trong bài PÂ hôm nay, ông chủ là TC. Vườn nho là các linh hồn, là Giáo Hội. Những người làm vườn nho là dân Do Thái, tư tế, biệt phái. Các đầy tớ đi thu hoa lợi là các tổ phụ, các tiên tri. Con trai duy nhất là CG.2. Tìm hiểu ý nghĩa :- Ông chủ xây hàng rào, xây tháp canh ý chỉ TC chăm sóc mọi điều.- Các đầy tớ bị bạc đãi 3 đợt ý chỉ là người ác thì càng gia tăng sự ác.Bài học : Hãy biết nghe để trở nên tốt.
Đề tài 2 : Tình Chúa thương1. Chúa Cha gởi CG đến xét theo toàn cảnh của bài PÂ hôm nay là việc làm liều lĩnh và dại dột vì CG sẽ bị giết : Người đời nghĩ khác nhưng TC lại nghĩ khác người đời.2. Xét trên bình diện siêu nhiên thì đó là sự kiên nhẫn và lòng tốt vô biên của TC :- Kiên nhẫn nói lên tình thương của TC.- Nếu ta làm quá thì sẽ bị loại (c 41)Bài học : Hãy đáp trả tình thương của TC.
Đề tài 3 : CG là đá tảng (c 42)1. Một vài danh ngôn :- Thế giới phải chọn một trong hai : Hoặc là cách mạng hoặc là ông Giêsu (Proudhon)- Thăm dò 1963 về CG : CG là đấng cứu thế 52%, CG là thầy chân lý 40% nam và 35 % nữ.- Thăm do 2005 tại Đức : Người đem lại niềm vui cho thế giới : Charlot và CG2. CG và con cái Ngài :- Thánh Augustinô : Hỡi các bạn trẻ, hãy tìm ĐK để được trẻ trung mãi mãi.- Pascal : Chúng ta chỉ hiểu được chúng ta qua ĐK.- Các thánh tử đạo hy sinh để rao truyền danh Chúa.Bài học : Hãy chạy đến với CG.

Lm. Phêrô Mai Tính SB59

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2009

Tên gọi của bạn trước mặt Chúa (Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê)

Thứ năm Tuần II MC (Gr 17,5-10; Lc 16,19-31)

Trang Tin Mừng hôm nay mang tính tạo hình, chỉ trong vài dòng diễn tả cả tiểu sử cuộc đời của hai nhân vật hoàn toàn khác biệt, nếu không muốn nói đối nghịch nhau: Người phú hộ và người nghèo Lagiarô. Người phú hộ: vận toàn gấm vóc, lụa là, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lagiarô: mình đầy ghẻ chốc, ước được mụn bánh từ bàn ăn rơi xuống. Lagiarô là người nghèo đáng thương, không nhà, bệnh tật, đói khát, không được ai quan tâm.

Lưu Ý: Có sự khác biệt tận căn, qua hai câu đầu tiên của đoạn tin mừng: Một người phú hộ - Một người hành khất tên Lagiarô. Người phú hộ, không tên. Loại người này không có tên trước mặt Thiên Chúa!!!


Vậy ai là nhân vật chính? Người nghèo hay người phú hộ? Giả sử là người nghèo, vậy thì dụ ngôn kết thúc hơi có vẻ ‘nguy hiểm’, vì tất cả đều đưa về thế giới bên kia nơi đó sẽ đảo lộn tất cả tình trạng hiện nay: người giàu trong hỏa ngục và kẻ nghèo trong thiên đàng, vậy là công bình. Kẻ nghèo chỉ cần chờ đợi một tí, đúng lúc mà người giàu chấm dứt yến tiệc và được đem đi chôn…và rồi trên thiên đàng các Lagiarô đích thực của lịch sử sẽ phục thù. Lưu ý: loại cam tâm chịu đựng kiểu này không phải là tinh thần của Tin Mừng.


Nhân vật chính là người phú hộ. Lạ lùng, vì cho dù là nhân vật chính, chúng ta thấy Sách Thánh đã quên mất tên gọi (điều đã không xảy ra cho người nghèo Lagiarô). Càng lạ lùng hơn nữa nếu ta biết rằng tên gọi trong môi trường do thái mang một ý nghĩa, gắn liền với con người, tóm tắt lịch sử của một người (Lagiarô nghĩa là Thiên Chúa cứu giúp).


Vì sao người giàu không có tên? Vì ông ta không có lịch sử. Cuộc đời của ông được xây dựng trên cái rỗng không. Ông đánh mất tên gọi vì ông đã đánh mất lý do đích thực của cuộc sống. Không thể sống để yến tiệc mà quên lãng anh em đang thiếu thốn.


Người giàu có đánh mất tên gọi trước mặt Thiên Chúa, không phải vì giàu có, mà vì sử dụng sai sự giàu có của mình, chỉ biết sử dụng cho chính mình. Có khi nào ta đánh mất tên gọi của mình như thế không? Bao nhiêu tên gọi khác chúng ta đã chọn cho mình: tiền bạc, nghề nghiệp, quyền lực, thành công, sở thích riêng…


Làm sao để lấy lại tên gọi của mình trước mặt Thiên Chúa? Hãy nhắc lại điệp khúc của một bài hát: Hãy yêu và bạn sẽ hiểu tại sao. Tình yêu đối với anh em và sẻ chia cho ta cảm nghiệm một cuộc sống tròn đầy, hoa quả sự gặp gỡ Thiên Chúa. Hãy yêu và bạn sẽ hiểu bạn là ai, tên của bạn là gì và căn tính của bạn. Bạn sẽ trải nghiệm cuộc sống đích thực, tròn đầy ngay bây giờ dù những khó nhọc không thiếu trên cuộc hành trình về thiên đàng.


Ghi nhớ tên của những người nghèo và quên mất tên của những người giàu, đó là cái lôgíc của tin mừng. Còn lôgíc của thế gian thì khác…bạn đang ở bên nào?


Trong tuần này bạn hãy thử ghi trên mảnh giấy tên của những người nghèo mà bạn gặp… Cuối ngày, bạn dâng lên cho Thiên Chúa những tên gọi của họ: bạn sẽ có thêm một vài người bạn.


Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê SB66

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2009

Án tử cho Chúa Giêsu (Lm. Phêrô Mai Tính)

Thứ Tư tuần 2 Mùa Chay
Mt 20,17-28 :
Đề tài 1 : Án tử cho CG
1. Những điều liên quan đến cái chết của CG :
- Nơi chết : Đây là lần thứ 3 CG nói đến nơi chết là Giê-ru-sa-lem.
- Cách chết : bị đánh đòn, bị đóng đinh và bị treo trên thánh giá.
- Hậu quả của việc CG chết : Ngài sống lại để chứng tỏ Ngài là TC.
2. Tại sao CG chấp nhận chết để cứu chuộc, đang khi Ngài chỉ phán một lời thì cũng có thể cứu chuộc?
- Đúng là CG không chịu chết vẫn cứu chuộc được.
- Ngài chết như một dấu hy sinh, như dấu của tình thương trọn vẹn.Bài học : Hãy đáp trả tình Chúa thương ta.
Đề tài 2 : Phục vụ
1. Điều kiện để phục vụ là không ích kỷ :
- Ích kỷ là vì mình mà quên người khác.
- Phục vụ là quên mình vì người khác
2. Tông đồ trong PÂ hôm nay lại ích kỷ :
- Mẹ và 2 con Zêbêđê ích kỷ vì quên anh em khác nên đòi chổ tốt nhất.
- Các tông đồ ghen tỵ tức là không chịu quên mình.
3. Gương phục vụ :
- Đức Cha Cassaigne ở Di Linh quên mình vì người cùi.
- Các Sơ Qui Hoà, Qui Nhơn quên mình vì người cùi.
- Trẻ bỏ chơi để đi giúp lễ, đánh đàn…
- Người lớn thu xếp việc nhà để làm chuyện nhà thờ…
Bài học : Hãy quên mình để phục vụ

Lm. Phêrô Mai Tính SB59

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2009

Khiêm hạ như Mẹ Maria (Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê)

Thứ ba Tuần II MC (Is 1,10.16-20; Mt 23,1-12)
Ngay từ đầu Mùa Chay Đức Giêsu mời gọi chúng ta thực hành việc bố thí, cầu nguyện và chay tịnh không phải ‘để được người ta ca tụng’, nhưng chỉ để được Chúa Cha khen ngợi. Cái ‘tôi’ của chúng ta luôn đi tìm sự tán thưởng, thích tất cả những gì làm cho mình được biết đến, thích được tâng bốc. Đừng sợ khi phải cầu xin cho cái ‘tôi’ ấy chết đi, để tâm hồn chúng ta được sống lại cùng với Đức Giêsu.
Hãy nhìn gương Mẹ Maria, nữ tỳ khiêm tốn của Thiên Chúa, hiện thân cái lôgíc của tình yêu, cái quy tắc căn bản này: ‘Ai nâng mình lên sẽ bị hạ xuống và ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên’. Mẹ Maria, vô nhiễm nguyên tội, nên chi Thiên Chúa đoái nhìn ngay đến ‘phận nữ tỳ hèn mọn’ của Mẹ. Còn chúng ta là tội nhân, chúng ta cần hạ mình xuống, vì thế nên sự sỉ nhục là trường dạy tuyệt vời nhất. Hãy cầu xin Chúa Thánh Thần làm cho ta biết yêu mến những sự sỉ nhục. Đừng lấy làm khổ sở vì những khiếm khuyết của mình, nếu những khiếm khuyết ấy giúp mình khiêm hạ hơn; chỉ nên khóc than cho tội lỗi của mình. Người ta ít thích bị sỉ nhục! Khó thật! Chúng ta không chọn những sự sỉ nhục, không đi tìm chúng, nhưng chúng ta xin Chúa ban cho chúng ta những sỉ nhục mà chúng ta cần đến, và cố gắng sống trong niềm vui!
Sỉ nhục là một ơn, nó ‘hạ’ chúng ta xuống thấp, nhưng nếu chúng ta chấp nhận, nó sẽ dìm chúng ta vào trong lòng nhân từ của trái tim Đức Giêsu, Đấng ‘nâng’ chúng ta lên cao cùng với Ngài đến tận Chúa Cha.
Lm. Phêrô Phạm Ngọc Lê SB66

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009

Ngược đời

Nhiều khi suy gẫm đời Chúa, tôi thấy Chúa có những đường lối khác hẳn những gì tôi tưởng nghĩ:Tôi tưởng Chúa phải chọn một phụ nữ giàu sang quyền quý làm mẹ. Ai ngờ Ngài đã chọn một thôn nữ nghèo.
Tôi tưởng Chúa phải giáng trần trong một đền đài giữa thành thị phồn hoa. Ai ngờ Ngài đã sinh ra trong chuồng bò giữa cánh đồng lạnh vắng.
Tôi tưởng Chúa sẽ làm gì để ngăn cản vua Hêrôđê, không cho ông lạm quyền ra lệnh hạ sát các trẻ nhỏ với thâm ý tiêu diệt Đấng Cứu Thế. Ai ngờ Chúa lại âm thầm để Đức Mẹ và thánh Giuse đưa Chúa trốn đi, đang khi bao trẻ vô tội phải bị chết oan.
Tôi tưởng Chúa thấy gia đình Chúa làm ăn vất vả, thì sẽ ra tay làm phép lạ cho cha mẹ được dư dả, để các Ngài được thong thả an nhàn sung sướng. Ai ngờ Ngài và cha mẹ Ngài cũng cứ mần ăn vất vả như mọi người lao động khác.Tôi tưởng Chúa xuống trần cứu thế, thì phải tính chuyện cứu thế một cách cấp kỳ, sớm ngày nào hay ngày đó. Ai ngờ Ngài cứ lẳng lặng sống âm thầm suốt 30 năm, rồi mới giảng dạy.
Tôi tưởng Chúa phải ra mắt dân chúng trong một cuộc đại lễ rầm rộ, có cờ xí phất phới, có tiền hô hậu hét, có tuyên ngôn nảy lửa, có dân chúng hoan hô. Ai ngờ Ngài lại trà trộn giữa đám đông đến xin Gioan Tẩy Giả làm phép rửa cho mình như một người tội lỗi. Chính trong cảnh ấy, Gioan đã giới thiệu Ngài với dân chúng bằng một câu đơn giản: " Đây là Chiên Thiên Chúa, Ngài sẽ cất tội lỗi thế gian". Đồng thời, Chúa Cha và Chúa Thánh Thần cũng chỉ giới thiệu một lời vắn tắt: "Đây là Con chí ái của Ta, kẻ Ta hết lòng yêu dấu".
Tôi tưởng Chúa sẽ xây dựng Nước Trời bằng cách mua khởi sự một khu đất; lập một trụ sở, cất một thánh đường. Ai ngờ suốt cuộc đời Ngài chỉ lo xây dựng Nước Chúa trong lòng người ta.Tôi tưởng Chúa sẽ tuyển lựa rất nhiếu cán bộ học thức và nhiều thế giả. Ai ngờ Ngài chỉ chọn 12 người trong đám dân thường.
Tôi tưởng Chúa sẽ chọn một người có nhiều bằng cấp và không có chút tì ố gì làm đại diện Ngài lãnh đạo Giáo Hội. Ai ngờ Ngài chọn một dân chài quê mùa đã công khai ba lần chối Chúa.
Tôi tưởng Chúa sẽ bắt các môn đệ Ngài mặc một thứ đống phục nào hay đeo một thứ huy hiệu nào để người ta dễ phân biệt họ với người khác. Ai ngờ Ngài lại bảo: " Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thấy, là các con yêu thương nhau".
Tôi tưởng Chúa sẽ căn dặn môn đệ phải lo năng đi nhà thờ, xem lễ, chịu khó vâng lời, giữ mình sạch sẽ và cho đó là những điều quan trọng nhất làm nên người đạo đức thánh thiện. Ai ngờ Ngài lại cứ nhấn mạnh hoài đến đức yêu thương và gọi đức yêu thương là điều răn mới và trọng bậc nhất của đạo Ngài.
Tôi tưởng Chúa sẽ cứu chuộc nhân loại bằng cách nói với Đức Chúa Cha vài lời như cách người ta thường can thiệp với các ông lớn. Ai ngờ Chúa lại chọn cách chịu chết nhục nhã đau đớn quá như vậy.
Tôi tưởng suốt 33 năm dài, Chúa có dư sức và dư thời giờ để bắt mọi người phải tin phục Chúa và thiết lập nên một Giáo Hội đầy chiến thắng vẻ vang. Ai ngờ Chúa đã chết như một người thất bại, các môn đệ nòng cốt bỏ trốn và số người tin lúc đó chẳng được bao nhiêu...
Thật, có lúc tôi nghĩ Chúa làm lắm cái coi ngược đời quá. Giá như tôi là Chúa, tôi sẽ giải quyết mọi chuyện một cách dễ dàng như chơi và tôi tưởng tôi khôn ngoan nhất vũ trụ.
Nhưng đọc kỹ lại Phúc Âm, tôi thấy tôi tính toán trật lất. Thì ra đường lối của Chúa nhiều khi khác hẳn đường lối của tôi. Chúa nhìn xa thấy rộng, thấu hiểu mọi sự, biết rõ điều hay điều dở. Còn tôi thì thiển cận nông nổi dại dột. Thế mà nhiều khi tôi lại dám kêu trách Chúa.
Bao lần cầu nguyện, nhưng thực ra là tôi đặt chương trình cho Chúa và đòi Chúa thực hành. Không được như ý thì tôi đâm ra khó chịu.Nhiều khi tôi định một đàng lại xảy ra một nẻo. Cả những việc tôi tưởng sẽ làm vinh danh Chúa, thế mà cũng bị thất bại. Lúc đó tôi dễ chua xót và chán nản.
Nhưng khi đọc đi đọc lại Phúc Âm và suy gẫm lời Chúa trong tinh thần cầu nguyện, tôi mới thấy rõ Chúa khôn ngoan vô cùng trong hết mọi việc, còn tôi ngu xuẩn hết chỗ nói. Một khi nhìn nhận điều đó một cách chân thành, tôi thấy lòng tôi bình an, nhẹ nhàng và dễ dàng phó thác. Cũng nhờ đó tôi mới hiểu được nhiều ý nghĩa của hiện trạng Giáo Hội và quê hương.
Thì ra lầm lỗi lớn nhất của tôi từ trước tới giờ là ít tìm Chúa trong Phúc Âm. Trong đó Chúa dạy tôi rõ ràng đủ mọi chuyện.
Tôi lầm lạc là tại tôi....!
sưu tầm

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2009

Yêu kẻ thù (Lm. Phêrô Mai Tính)

Thứ Bảy tuần 1 Mùa Chay
Mt 5, 43-48 : Phải yêu kẻ thù

Đề tài 1 : Thù hận
1. Thù hận là tự làm khổ mình : Mình giận thì mình khổ, mất ăn, mất ngủ, còn người gây thù hận vẫn ăn ngon, ngủ kỹ.
2. Giữ thù hận trong lòng thì không phải là con cái Chúa :
- Chúa dạy phải tha thứ cho mọi người về mọi chuyện.
- Chúa dạy phải tha thứ như Chúa đã tha thứ.
- Chúa dạy phải tha thứ hơn người khác (thu thuế, người ngoại)
Bài học : Hãy sống tinh thần tha thứ như Chúa.

Đề tài 2 : Sống nhân từ theo gương CG
1. Làm ơn cho kẻ hại mình là trưởng thành.
2. Trả thù là người chưa tự chủ.
Bài học : Hãy trưởng thành trong cách giữ đạo.

Đề tài 3 :
Ghét kẻ thù thời CG
1. Chữ “ghét” thời CG không mạnh nghĩa như ta hiểu. Nó chỉ có nghĩa là từ chối mọi liên lạc, xa lánh (Ví dụ tư tế coi dân Sa-ma-ri-a là thù địch)
2. Kẻ thù thời CG có nghĩa là kẻ bắt bớ dân thánh, cũng có nghĩa là kẻ xa lạ.
Bài học : Hãy cố gắng hiểu khía cạnh tích cực thì mọi chuyện sẽ nhẹ nhàng.

Đề tài 4 : Tha thứ là chuyện khó
1. Tha thứ chuyện lớn :
- Công giáo bị bách hại xưa và nay (bắt đạo ngày xưa, khó sống với người Hồi giáo ngày nay)
- Giáo Hội không chấp nhận bạo động và luôn kêu gọi kiềm chế để tránh bạo động.
2. Tha thứ chuyện nhỏ :
- Khó chịu với người nầy, người kia vì họ đã làm hại hoặc xúc phạm đến mình.
- Hãy tha thứ trong lòng để khỏi mắc tội. Còn bên ngoài, nếu gặp nhau mà không vui, không thoải mái thì ít gặp hoặc tránh đi.
Bài học : Hãy tha thứ trong mọi trường hợp.

Đề tài 5 : Hãy nên trọn lành như Cha trên trời
1. Trọn lành như Chúa :
- Một đòi hỏi rất cao, rất tuyệt đối. Tuy nhiên, phải như vậy mới xứng đáng là con Chúa.
- Chúa đòi ta phải cố gắng hết lòng, hết sức để nên trọn lành.
2. Trọn lành hơn người khác :
- Phải trọn lành hơn “người thu thuế”
- Phải tốt hơn “người ngoại giáo”
Bài học : Hãy vươn tới đích cao là sống trọn lành.

Lm. Phêrô Mai Tính SB59
Lượt xem:

Free Web Site Counter

Người đang theo dõi blog này

Powered By Blogger