Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
Nick Vujicic, niềm tin vào Thiên Chúa
Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013
BẢO VỆ SỰ SỐNG - CHỐNG PHÁ THAI
Thứ Bảy, 23 tháng 2, 2013
MỘT CHÚT BÌNH AN
Bỡ ngỡ trước hình dạng hiện tai của mình, Quạ thầm cảm ơn dòng sông tuyệt vời. Thiên Nga không còn suy nghĩ gì nữa, bơi tung tăng vui vẻ, nhìn mọi vật xung quanh như đổi mới. Với dòng sông êm ả Thiên Nga thả mình trôi theo dòng nước. Vì quá vui Thiên Nga đâu biết rằng, Thiên Nga phải làm chủ đôi chân đang bơi bên dưới, nếu cứ thả trôi không xác định phương hướng thì Thiên Nga sẽ trôi về phía Vũng Nước Đen. Nhưng trước mắt Thiên Nga, Vũng Nước Đen kia có rất nhiều cá, đầy hoa và những con Thiên Nga khác mà Nó có thể làm bạn. Thiên Nga chỉ nhìn từ xa, đâu thấy được những chấm đen trên bộ lông trắng muốt của đàn kia thiên Nga kia do Vũng Nước Đen gây ra. Dòng sông động lòng không biết làm sao để Thiên Nga không trôi về phía Vũng Nước Đen, gió thì cứ nghiêng về phía ấy làm dòng sông cứ cuộn mái không ngưng. Liệu con Thiên Nga có quay đầu lại hay không?. Dòng sông buồn bã lặng trôi, dòng sông đã cho Quạ trở thành Thiên Nga, Thiên Nga không bị ép buộc phải nhớ đến mình đã từng là Quạ, Thiên Nga có thể quay lưng với Quạ và không để mình trở thành Quạ như xưa. Thế nhưng Thiên Nga cũng có sự tự do, nếu muốn thiên Nga có thể quay về với hình dáng ban đầu là Quạ đầy tuyệt vọng, đầu óc u tối. dòng sông đã cho Quạ những điều tốt đẹp nhất. dòng sông rửa sạch màu đen u tối, nhưng lại không cất đi khả năng quay về màu đen của Thiên Nga; dòng sông chấm dứt sự thống trị của u tối, nhưng không ngăn cản u tối tấn công Thiên Nga, cũng như không cản trở Thiên Nga quay về với u tối bên xác thân là con Quạ đen. Cũng đừng quên rằng quà tặng của dòng sông không chỉ là bộ lông trắng muốt mà còn có cả tâm hồn thanh khiết. Chân Thiên Nga bắt đầu chạm vào đá, càng trôi về gần vũng thì nước cũng không đây như lúc ở dòng sông. Thiên Nga kêu lên như cầu cứu mà quên mất mình đã không còn là Quạ. Thiên Nga đã cầu cứu một cách vô lý trong khi Thiên Nga có thể tự cứu lấy mình. Quạ nên biết rằng giờ đây mình là Thiên Nga chứ không phải là Quạ, đôi chân của Thiên Nga có thể bơi ngược dòng, đôi cánh của Thiên Nga có thể bay lên trở về dòng sông êm ái. Một chiếc lông của Thiên Nga đã chạm vào Vũng Nước Đen, một chấm đen đã dính vào chiếc lông trắng. Thiên Nga bắt đầu bơi, dùng hai cái chân đạp thật mạnh vào đá, đẩy thân đi thật nhanh. Thiên Nga dùng hết sức cố gắng, cố gắng thật nhiều, vì Thiên Nga biết dòng sông sẽ không bỏ rơi Thiên Nga. Dòng sông đã tái sinh Quạ cho Quạ cuộc sống mới của Thiên Nga, thì không lẽ nào dòng sông lại không một lần nữa rửa sạch chiếc lông bị chấm đen kia. Dòng sông như mỉm cười khi thấy Thiên Nga cố bơi ngược dòng, dòng sông gợn theo làn sóng đẩy nước vào Thiên Nga trả lại cho Thiên Nga bộ lông trắng, nhung bộ lông không thật sự trắng hoàn toàn mà vết đen ấy chỉ mờ đi. Để Thiên Nga hiểu rằng món quà được tặng không chỉ để ngắm, phải dùng lí trí để nắm giữ. Phải trân trọng chứ không để mình lại một lần nữa trôi theo dòng nước về phía Vũng Nước Đen.
Thiên Nga thấy có lỗi trước tình cảm của dòng sông dành cho Mình, sự hối lỗi, buồn buồn nơi ánh mắt của Thiên Nga cho thấy Thiên Nga đã rất sợ, đôi mắt sợ hãi khi chiếc lông bị tì vết. Cuối cùng Quạ cũng hiểu ra, cái mà Quạ cần không phải là dáng vẻ của con Thiên Nga đẹp lộng lẫy, đầy sự sung sướng rồi quên mất ai đã tặng cho Mình điều đó. Quạ đã dùng xác thân Thiên Nga, một lần nữa dìm Mình vào nước để hoà thành một trên mặt phẳng lặng của dòng sông.
Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010
Thằng nhóc (Nhóc Út)
Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009
Nỗi buồn của người không may (Ti Gôn)
Ngày 13/6, Tôi cùng đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể nhà thờ Chính Toà đi Hành Hương tại trung tâm Hành Hương Đức Mẹ Tapao, ngoài đoàn Thiếu Nhi nhà thờ chúng Tôi, còn có rất nhiều đại diện Thiếu Nhi của toàn thể Giáo Phận tập trung tại Thánh Địa Tapao.
Mở đầu là nghi thức chào cờ, tiếp đến là Thánh Lễ, trưa khoảng 11giờ là bắt đầu ăn cơm, sau bữa cơm trưa thì chúng tôi tập trung đi lên Thánh Tuợng Mẹ Tapao. Trời lúc này rất nóng, người đi lên đi xuống thì chen chúc nhau, thậm chí còn bị ắp tắt giao thông nữa. Nhìn khuôn mặt của các em Thiếu Nhi và các Huynh Trưỏng lúc này thì giống như là vừa uống mấy lít rượu, mặt ai cũng đỏ như đang say, ở đó còn có cả Cha Phó gx.Chính Toà nữa khuôn mặt Cha lúc này không đỏ mà là đen luôn. Thời tiết oi bức nên không ai chịu nổi, đã có một số Thiếu Nhi xỉu ngay trên Thánh tượng Mẹ vì quá ngộp, trong đó có một Huynh Trưỏng cũng xỉu mà bị nặng hơn mấy em Thiếu Nhi. Tôi cùng một số anh chị trong Huynh Trưởng đưa cô bạn đó xuống, cũng may mà dưới chân núi có một trạm y tế, chúng tôi đưa cô bạn có vào trạm y tế để nghỉ mệt, sau đó các chị lúc nảy cùng đi xuống trở về Khán Đài để tập trung, còn Tôi ở lại chăm sóc cô bạn đó. ở trạm y tế Tôi gặp được một Xơ và nói chuyện với Xơ.
Tôi nói với Xơ ở trung tâm này có rất nhiều người ăn xin, nhưng trong số họ có người thật và cũng có người giả vờ, Xơ kể cho Tôi nghe nhưng câu chuyện mà Xơ tìm hiểu được về họ. trong số họ có người làm cho ống quần của mình rộng ra rồi co chân vào nằm trên những bậc thang, có người không làm gì chỉ ngồi một chổ, có người thì cho con mình nằm trên một miếng ván gỗ đắp đầy vải rách, đen thui. Trong số họ không ai muốn đi xin, chỉ vì họ đã già bị con cái bỏ rơi, có người có con cái nhưng con cải của ho có gia đình và cũng khó khăn nên không thể nuôi nổi mẹ mình, có người vợ chồng ly dị bỏ lai mấy đứa con cho bà nuôi, mà bà thì già rồi không đi làm được nũa nên phải đi xin. Tuy họ là người có đủ tay chân và còn khoẻ nhưng họ là người già, mà đã già thì đi xin việc đâu có ai cho làm nên không còn cách nào khác họ phải đi xin. Thông thường mọi người hay nghĩ rằng, ăn xin mà một hay hai người thì còn có thể cho, chứ ăn xin mà ngồi từ chân núi lên đến đỉnh núi Đức Mẹ thì chắc chắn là có người giả vờ, đâu ai biết rằng đằng sau cái vóc dáng ăn xin đó là biết bao câu chuyện buồn. Mặc dù họ đủ chân tay, không què, không mù nhưng họ có những hoàn cảnh riêng. Tôi nghĩ, nếu mình cho họ đó là mình đã làm một việc tốt, cho dù họ có dối gạt mình đi chăn nữa thì đó cũng không phải là điều họ muốn, vì nếu họ không làm cho mình trở nên xấu xí, bệnh tật thì chẳng ai cho họ tiền cả. Giờ Tôi mới hiểu không phải họ muốn đội lốt xấu xí, bệnh tật để lừa gạt mọi người mà là vì cuộc sống, vì nuôi cháu, vì bị bỏ rơi hay là quá khó khăn nên họ mới làm vậy. Xơ còn kể cho Tôi nghe về một người phụ nữ. Người phụ nữ này có lần mặt đồ như một người đang mang thai đến gặp Xơ, Xơ nói Chị ấy đang mang thai mà còn đi đâu, nhưng thật ra cái to to kia không phải là đang mang thai mà là một cái áo mưa, rồi có lần Chị ấy ăn mặc giống y như một Nữ Tu đến gặp Xơ, Xơ cũng hỏi Chị ấy có phải là Nữ Tu hay không, Chị ấy trả lời "em không phải là Nữ Tu nhưng em muốn người ta nhìn Em giống một Nữ Tu", rồi lần thứ 3 Chị đến gặp Xơ trên người mặt một bộ đồ màu đỏ. Chị ấy bảo là Cha muốn Chị ấy mặc như thế, Xơ cứ tưởng là Cha Xứ bảo Chị mặc như vậy, nhưng không, người Chị ấy muốn nói đến là Cha trên trời, mọi người ai cũng cho Chị ấy là bị bệnh tâm thần, vì khi chị ấy lần hạt trên tượng Đức Mẹ thì chị ấy giật rất dữ dội, sùi cả bọt mép, vật lộn với chính mình giống như là bị Quỷ nhập. Nhưng chị ấy bảo "Em phải đền tội, vì tội lỗi nhân loại, Mẹ muốn Em làm thế". Có người bảo chị ấy được khắc 5 dấu Thánh nên Chị ấy phải chịu đau khổ.
Mỗi người điều có một nỗi buồn riêng nếu Ta không tìm hiểu thì sẽ không bao giờ biết được. chính Tôi có lần còn cảm thấy Mình là một người không may, nhưng thật ra còn có rất nhiều ngưòi không may hơn Tôi. Nhìn thấy họ Tôi mới biết mình là một người Hạnh Phúc, Hạnh Phúc vì được Chúa ban cho môt thân thể toàn vẹn, khoẻ mạnh, còn họ thì lại khác. Trong số họ có những người mù không nhìn thấy được cái đẹp ở cạnh bên, như thiên nhiên, như đồng lúa và Đức Mẹ Tapao nữa, người mù đó chỉ ngồi một chỗ chờ những người khách hành hưong tốt bụng, đi ngang cho họ ít tiền để sống qua ngày, nhưng thật sự thì họ không mù, họ vẫn có ánh sáng, vẫn nhìn thấy được, nhưng họ phải nhắm đôi mắt nhìn sự vật, nhìn thiên nhiên, nhìn con cháu lại để mà lo cho cuộc sống và mỗi ngày của họ cứ thế trôi qua. Nỗi niềm của họ được giấu kín trong lòng chỉ mong Thiên Chúa thứ tha đừng trách tội.
Ti Gôn(14/06/2009)
Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009
Ước mơ của nội (Tiểu Thư)
Nhà Tôi và nhà Nội xác vách với nhau. Một biểu chiều gió nhè nhẹ, Tôi nhìn qua cái hàng rào ngăn cách giữa nhà Tôi và nhà Nội. Nội chỉ ngồi một mình, tay cầm lá trầu và vôi bỏ vào miệng, nhai rất ngon lành, vừa nhai Nội vừa nhìn giàn mướp từng trái đang treo lủng lẳn, bên dưới là vườn nha đam mà ngày nào Nội cũng tưới nước bón phân. Tôi rất thích cái vườn nhỏ đó của Nội, ngồi ngắm nó cảm thấy thoải mái lắm.hj`. Tôi bật một cái leo qua nhà Nội, chưa kịp ngồi xuống Tôi đã hỏi, “Nội ơi! Khi nào Nội về Quê “, Nội từ từ trả lời “ Nội cũng không biết nữa, nhưng Nội ước mong một được về Quê một lần thì dù có chết Nội cũng không hối hận “ . Nội nói xong thì cả Tôi và Nội đều im lặng, hình như khoé mắt của Nội những giọt nước đang lưng tròng. Tôi nhớ Nội đã từng kể cho Tôi nghe, Quê của Nội ở Thái Bình ở tận ngoài Bắc, Nội vô Nam từ lúc còn rất nhỏ, Quê của Nội hồi đó là một vùng đất rất nghèo, chỉ toàn ruộng lúa, rồi vì cuộc sống mà Nội phải vào Nam. Anh, Chị, Em thì mỗi người một phương, lâu lâu mới có dịp thăm nhau một lần. Hiện tại thì Nội chỉ sống một Mình, các Con của Nội ai cũng có gia đình riêng, họ phải lo cho cuộc sống và gia đình của họ. Cũng may là nhà Tôi ở cạnh nhà Nội nên cũng có thể chạy qua, chạy lại nói chuyện với Nội, mà cũng không được nhiều. Tuy không có Con, Cháu ở bên cạnh nhưng bù lại, mấy Ông, Bà cụ hàng xóm ngày nào cũng đến chơi với Nội, nói chuyện với Nội, kể về chuyện hồi xa xưa và cả Quê hương của nhau nữa. Nhưng bản thân Tôi vẫn thấy rõ một điều, điều Nội muốn không phải là nhiều bạn bè, nói chung co bạn bè cũng tốt nhưng điều mà Nội cần là Con, là Cháu vây quần bên Nội, ngồi xuống cùng nhau ăn một bữa cơm gia đình. Có lần Tôi nhìn thấy Nội khóc một mình, chỉ có mình Nội thôi, trong lòng Tôi cứ cảm thấy nó nao nao làm sao ah. Vì Ngoại của Tôi Con, Cháu thì đầy nhà, ngày nào cũng có tiếng la hét, cười đùa, đôi khi còn có tiếng khóc của em bé nữa. Bù lại thì Nội chẳng có một ai, có chăng là một hai tháng thì có người ghé thăm Nội có như vậy thôi, còn ngoài Ông Bà cụ hàng xóm thì chỉ có giàn mướp và vườn nha đam làm bạn với Nội. Người Già mà sống một mình, không Con, không Cháu thì chắc là cô đơn lắm và cũng không có sự ấm áp của một gia đình. Quê Hương nơi Nội sống thì lại khác có rất nhiều quy tắt, nào là trươc khi vào bữa ăn thì phải chờ người Lớn nhất trong nhà gắp trước mỗi món trong mỗi đĩa, nếu đĩa nào mà người Lớn đó chưa gắp thì không ai được ăn thức ăn trong cái đĩa đó, nhà mà có mâm cao cỗ đầy thì mới dám mời khách, còn nữa, nếu là khách từ phương xa đến thì phải đến mỗi nhà trong dòng họ để Chào nếu không thì nhất định họ sẽ giận…vv.chòy chòy! Nghe nói mà sao thấy chóng mặt quá, ở ngoài đó quy tắt ở đâu mà lắm thế, nhưng dù sao đó cũng là nơi “Chôn rau cắt rốn “ của Nội, nơi đượm tình thương tuổi thơ của Nội và cũng là nơi mà hơn 60 năm Nội vẫn ước ao đươc về một lần trước khi rời khỏi cuộc đời này.
Ước mơ của Nội chỉ đơn giản là muốn được về Quê Hương, mà sao tôi cứ thấy nó khó khăn quá, vì mỗi lần có dịp về thì Nội lại bệnh, mà lúc khoẻ có muốn về thì cũng không được, Nội rời Quê từ lúc nhỏ giờ thì đã già nên Nội cũng không còn nhớ đường nữa, Nội còn muốn về chung với Anh, Chị, Em của Mình, nhưng thời gian không chờ đợi ai, các Anh, Chị, Em của Nội lần lượt rời khỏi cuộc sống này. Ngày nào Tôi cũng thấy Nội đọc kinh cầu nguyện, Tôi ước gì Chúa cho Nội một cánh cửa thần kì giống như cánh cửa của Đôrêmon vậy đó, thế là Nội được về Quê rồi, nhưng ước chỉ là ước thôi, chứ làm sao mà……
Mà dù sao Tôi cũng mong ước mơ của Nội nhanh trở thành sự thật. Ước mơ được bước trên con đường mà thuở bé đã bước ra đi, và được trở về hơn 60 năm xa cách. Cầu xin Chúa ban cho Nội sức khoẻ để ước mơ của Nội trở đạt thành, và nếu đến được ngày đó thì nhất định Tôi sẽ cùng Nội bước trên con đường đó. Con đường mơ ước của Nội
Tiểu Thư
(8/06/2009)
Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2009
Những mảnh đời… (Hàn Thuyên)
Có những mảnh đời thật bất hạnh trong cuộc đời…Một trong những mảnh đời lần đầu tiên tôi gặp khi đến phục vụ tại giáo xứ Chính Tòa này là mảnh đời của một em học trò. Cuộc đời em đã hằn trong trái tim tôi nhiều cảm xúc không thể nhạt nhòa trong tâm trí vớI hình ảnh cô bé 15 tuổI, mang tên Thùy Linh. Ấn tượng làm tôi để ý đến em là cái tên L sao mà giống tên tôi thế ??
Tôi còn nhớ như in nét chữ ngoằn nghèo, nghệt ngoặc, sai lỗI chính tả vớI giọng văn nói của một học sinh lớp 3 trong 1 tờ giấy chiếc xé đôi, xem ra chẳng mấy lễ phép, khó đọc…. Cầm tờ giấy trong tay do một em Huynh Trưởng gởI, vừa bàng hòang ngỡ ngàng xen lẫn một chút tự ái. Tôi xếp giấy lạI thận trọng bỏ vào túi áo đợI về đến nhà mớI mở ra đọc.
Trong giấy em viết thế này: con cám ơn sơ đã thương con, lần đầu tiên con được ngườI khác thương con. Con mớI học lớp 3 không biết chữ đâu, cũng chẳng có sách vở gì cả lạI phảI đi làm, chắc con hỏng theo học nữa đâu. Cô bé viết tiếp: con viết thư này cho sơ con khóc nhiều lắm vì lần đầu tiên con kể chuyện của con cho ngườI khác…(Tờ giấy này tôi cũng vừa mớI đốt đi cách đây khỏang chừng hai tháng). Xem xong lá thư, lòng tôi chùn xuống; xúc động- trăn trở và thương cho mảnh đờI của bé Thùy Linh.
Là con thứ trong gia đình có 4 ngườI con chung- riêng lẫn lộn, L là con chung. Bố Thùy Linh là ngườI có đạo làm nghề biển thế nhưng sáng lạI xỉn tốI thì say khi nào không say không sỉn thì im thit thít không nói lờI nào, mẹ và Thùy Linh kể vậy đó. LạI chẳng bao giờ thấy đi nhà thờ. Còn mẹ em là ngườI ngọai đạo lạI hay la cà lân la cờ bạc cho hết ngày. Thùy Linh sinh ra được bà nộI bồng đến nhà thờ rửa tộI và đặt tên Thánh là Maria (sao cũng giống tên Thánh tôi vậy). Học đến lớp 3 em phảI nghỉ học để bôn ba bương chảI giữa chợ đờI kiếm tiền phụ giúp gia đình. Bán vé số một thờI gian không xong, em chuyển nghề phụ bán quán chè đêm tạI chợ Phan Thiết. ThờI gian em đến lớp Giáo Lý thưa dần và rồI không còn thấy em đến lớp vào mỗi tốI thứ ba hàng tuần nữa. Tôi lạI âu lo trăn trở, khó khăn lắm mớI tìm được nhà của em.
Thùy Linh kể: Con phảI đi dọn hàng từ 3,4 giờ chiều đến 2 giờ sáng mai mớI về nhà giờ đâu mà con đi học? Tôi tìm đủ mọI cách để giúp em, may quá! Chủ quán chè là một phụ Huynh tôi quen biết, con của họ gởI cho tôi, tôi gởI gắm học trò của tôi cho họ, vậy là em đến lớp như thường lệ. Tôi lạI có dịp và cơ hộI hơn để tiếp xúc vớI em và cuộc sống nghề biển ở đây hơn.
Có lần em kể vớI tôi trong nước mắt: Gia đình con không ai quan tâm đến con cả chỉ có nộI thương con nhưng nộI ở xa lắm tận ngã bảy lận mà ngã bảy ở đâu làm sao tôi biết chỉ biết là xa lắm lắm…như em kể vậy. Chưa bao giờ con được nhận quà và cũng chưa bao giờ tâm sự vớI ai điều gì, con chỉ biết đi làm kiếm tiền về cho ổng bả, lạI còn bị mắng chửI nữa….Xem tình hình thật hư ra sao, mẹ Thùy Linh bảo: Nó hư lắm, cứ theo đám bạn bè quậy phá, nói tục chửI bớI ngừơi ta… ai nói gì cũng cãi lạI cả, nhưng nó cũng thật tội nghiệp, mớI từng ấy tuổI phảI bôn ba kiếm tiền nuôi sống gia đình…Nghe mẹ em tâm sự kể lể về hòan cảnh gia đình tôi lặng ngườI đứng im trong một ngôi nhà nhỏ chật hẹp ẩm thấp, khẽ liếc mắt quan sát tất cả các đồ dùng trong gia đình, quan sát trên khuôn mặt đã in hằn gió sương của cuộc đời…tôi cảm thông được nổI khổ của một mảnh đời. Lòng nặng trĩu không nói một lời….
Cuộc đờI Thùy Linh thế đấy, có lẽ em chơi vớI đám bạn giữa chợ đờI, có lẽ em thiếu vắng tình ngườI, thiếu vắng những nụ cườI tươi….? Và đờI em như thế? Các bạn học trong lớp cũng phản ánh về em giữ lắm, ông chủ quán chè cũng nói vậy mà….Tôi cũng công nhận thế! Nhưng bởI đâu em lâm vào tình cảnh như thế?, ai cũng lên án em. Có lần tháng dâng Hoa Đức Mẹ tôi chọn em vào nhóm múa để dâng kính Mẹ Hoa, các bạn ở đấy ai cũng bất bình và rồI diễn ra cuộc đánh nhau. Tôi lạI nhớ câu nói của Chí Phèo “Ai cho tôi lương thiện” và Chí Phèo lạI đi vạch mặt ăn vạ….
Thùy Linh xiết chặt tay tôi, vớI lờI chào tạm biệt: em phảI vào SG làm chứ ở đây thu nhập thấp quá. Tôi cảm thấy buồn, vì đã gần đến ngày xưng tộI Rước lễ lần đầu rồI mà em lạI ra đi sao? Và nếu em có ở lạI tôi cũng không dám bảo đảm rằng em có được xưng tộI rước lễ nữa. Tôi cố khuyên những lờI khuyên chân thành đốI vớI một học trò khi phảI đi làm xa gia đình vốn kiến thức chẳng được mấy mà niềm tin cũng chẳng bao nhiêu…
MỗI lần đi SG về em đều ghé sang thăm tôi tí xíu….như thế cũng gẩn nửa năm.
Một buổI sáng nọ một phụ nữ đã cao tuổI dắt theo một bé gái 7 tuổI trông quen quen. A đây là em gái Thùy Linh tôi đã từng biết đang học ở lớp tình thương và chiều chiều vẫn đi ngang con đường Hàn Thuyên vớI xấp xé số dày dày..và ngườI phụ nữ kia phảI chăng là nộI của em? Vâng, bà khóc nức nở báo tin rằng nó đã qua đờI trong khi đùa giỡn vớI bạn bè. Âu lo bà hỏI tôi về phần hồn cho cháu, không biết nó được xưng tộI chưa? Và nó có được rỗI hay không?
Sáng hôm sau nhằm ngày Chủ Nhật, đám tang thật vắng ngườI, không có Thánh lễ chỉ đưa vào nhà thờ làm phép xác rồI theo cỗ quan tài bước đi…Tôi lửng thửng bước theo sau cỗ quan tạm biệt em trong lờI kinh và nước mắt nghẹn ngào. Giá như em đã một lần cảm nghiệm được hạnh phúc lớn lao trong ngày Rước Chúa vào lòng lần đầu thì hay biết mấy. Tôi quay về lòng nặng trĩu mang đầy hốI tiếc…
Là một nữ tu chân ướt chân ráo đấn phục vụ nơi này đã 3 năm nay, được tiếp xúc và phần nào hiểu được cuộc sống nổI bận tâm của những con ngườI nơi này ngay trong xã hộI hôm nay. Họ bôn ba chắt chiu đồng tiền chăm lo cuộc sống được sung túc hơn, lo lo lắng trau dồI kiến thức văn hóa cho con em để về sau có một việc làm ổn định, một chổ đứng trong xã hội…PhảI lắm! Thế nhưng họ quên bẵng đi việc phảI lo xây xựng Đức tin là là nền tảng của đờI sống ngườI Kitô hữu.
Hôm Giáng Sinh vừa rồI, tôi cùng cô Tố Nhi và một số em trong lớp Giáo lý đi thăm một số ngườI già yếu neo đơn trong giáo xứ. Thật tộI nghiệp cho những mảnh đờI. TuổI già sức yếu cô đơn trong đơn côi, con cái họ có đó nhưng họ ít được chia sẻ tâm sự hay được sự quan tâm chăm sóc tận tình. Họ ngồI bên tôi hàn huyên tâm sự vể những nổI buồn đã qua của cuộc đờI và những bận tâm trước mắt về gia cảnh con cái họ. MỗI ngườI đều có một mảnh đờI riêng, nỗI sầu đau riêng…Thương họ lắm, tôi chỉ biết biết thầm dâng lờI kinh khẩn nguyện lên Đấng tốI cao nâng đỡ, dìu dắt quan phòng cho những mảnh đờI còn lại…
Thùy Linh nay không còn nữa tôi mớI dám nói ra những tâm sự của lòng mình về một mảnh đờI đã qua. Đâu đâu cũng vậy, vẫn còn nhan nhãn đâu đây những mảnh đờI bất hạnh len lỏI giữa dòng đờI, dòng ngườI, vẩn còn đâu đây những câu chuyện cuộc đờI thật trớ trêu bất hạnh. Lớp giáo lý tôi đang phụ trách hiện nay cũng có những vài em có những mảnh đờI đáng thương tâm như thế….Các em thiếu thốn mọI mặt. Thiếu vật chất thiếu cả tình thương….
Mới đây tôi gặp lạI mẹ Thùy Linh trong dịp dám tang ngườI hàng xóm, bà bảo rằng: nhờ cái chết của bé Thùy Linh mà biến đổI được ba nó, nay ổng bớt say, bớt xỉn rồI lạI biết nghe lờI vợ con hàng xóm, chịu đi xưng tộI rước lễ nữa. Tôi nhanh nhảu hỏI: thế chị có định trở lạI theo đạo đi lễ như ba nó không? ĐợI khi nào có tiền đã!. Câu trả lờI cụt ngủn khiến tôi chưng hửng.
Chả lẽ khi nào có tiền mớI vào đạo Chúa được sao? thật tộI nghiệp cho những mảnh đời….!!!
Là Giáo Lý Viên và cũng là nữ tu tôi hằng băng khoăn trăn trở về đờI sống tâm linh cho những mảnh đờI ấy, trăn trở cho chính đờI sống nộI tâm lòng mình….
Ước mong sao cho những mảnh đờI rách mướt ấy lạI gặp được sự nâng đỡ của những mảnh đờI may mắn khác. Ước mong sao xã hộI hôm nay tạo điều kiện giúp ngườI ta vượt qua chính mình, ước mong sao những ngườI con dành nhiều thờI gian quan tâm chăm sóc cho các đấng đã từng sinh thành dưỡng dục mình cách tận tình hơn, và ước mong sao mỗI ngườI hãy mở rộng lòng mình đón nhận ngườI khác, giang rộng độI tay nâng đỡ ngườI khác khi họ lâm gặp cảnh éo le giữa đời. Là cách tay nốI dài của Đức Kitô đem bình an Chúa Phục Sinh vào những mảnh đờI bất hạnh kia.
Hàn Thuyên
Thứ Ba, 17 tháng 3, 2009
Hiểu để cảm thông
Bố mẹ mất sớm, không một người thân thích, bà lấy chồng sinh được một đứa con gái rồi chồng qua đời, đứa con gái câm điếc, tâm thần cũng bỏ bà đi biệt tích. Đã hơn 80 tuổi, bà vẫn sống cô độc một mình, lam lũ đi xin ăn để sống qua ngày.
Đó là hoàn cảnh của cụ Lường Thị Thúc, thôn Trung Hải, xã Hoằng Thanh, huyện Hoằng Hóa (Thanh Hóa).
Không khó để tìm ra căn nhà tạm bợ, tuềnh toàng, lụp xụp đang là nơi che chở cho tấm thân già yếu, cô độc của cụ Thúc. Đã quá trưa khi chúng tôi tìm được đến nhà cụ, giữa cơn mưa phùn và cái giá lạnh của tiết trời cuối đông, trước mặt là hình ảnh một bà cụ trên 80 tuổi nặng nề lê từng bước chân khiến chúng tôi không khỏi động lòng.
Cụ Thúc bước đến trước cánh cửa tre đẩy nhẹ, cụ mời chúng tôi vào nhà. Nói là nhà cho sang chứ thực ra chỉ là một túp lều, đứng trong nhà có thể nhìn thấy cả một khoảng trời. Căn nhà chỉ còn lại vài mảnh tôn lợp gác trên những bức tường đổ vỡ nham nhở. Trong căn lều tạm bợ ấy không có một vật dụng gì ngoài chiếc giường ọp ẹp và mảnh chăn đã quá cũ kĩ rách nát.
Khi chúng tôi chưa kịp hỏi gì, cụ đã ngồi bệt xuống giường ôm mặt khóc, những giọt nước mắt lăn nhẹ trên nếp da nhăn nheo, như đã cạn dần theo năm tháng vất vả của cuộc đời cụ. Phải động viên mãi cụ mới kể lại cuộc đời đầy vất vả, cơ cực của mình. Năm 18 tuổi, cụ lấy chồng, đôi vợ chồng trẻ mãi mới sinh được một cô con gái. Nào ngờ đứa con gái bao năm trông ngóng sinh ra bị mắc căn bệnh câm điếc bẩm sinh, lớn lên lại mắc chứng ngớ ngẩn nên thường bỏ nhà đi lang thang.
Hai vợ chồng đã dồn hết sức lực, của cải đem con đi chạy chữa khắp nơi nhưng cũng chẳng có chút hy vọng nào. Người chồng thấy vậy đâm ra chán nản, bỏ bê mọi việc, suốt ngày chìm vào những cơn say rồi lâm bệnh qua đời, để lại người vợ trẻ và đứa con tật nguyền.
Những tháng ngày tiếp theo đối với cụ Thúc là những chuỗi ngày đầy những khó khăn, vất vả. Nhiều khi trong nhà không còn lấy dù chỉ một củ khoai, một hạt gạo ăn cầm hơi, hai mẹ con đành phải hái sung xanh về luộc ăn thay cơm. Đã thế, đứa con gái cứ chờ mẹ ra khỏi nhà là tìm cách trốn đi. Có hôm chị bỏ đi mấy ngày không về làm cụ nháo nhào tìm con, khóc cạn nước mắt. Đến năm con gái bà tròn 20 tuổi thì chị bỏ bà đi biệt tích không về nữa. Người mẹ tội nghiệp khăn gói đi khắp nơi tìm con, nhưng tìm suốt mấy năm ròng vẫn biệt vô âm tín.
Chồng mất, đứa con duy nhất cũng bỏ cụ mà đi, cụ Thúc đâm ra sầu não, sức khỏe của cụ giảm sút nhanh và thường xuyên bị ốm đau, bệnh tật. Đêm đến nhớ chồng, thương con, cụ lại vùi mình trong mảnh chăn nhàu nát khóc thương cho số phận bất hạnh của mình. Hàng xóm cũng đã quá quen với tiếng khóc than khàn khàn hàng đêm của cụ. “Nhiều lần nghĩ quẩn tui muốn chết cho xong, nhưng không mần răng mà chết được. Thân già sống thế này cực lắm con ơi!”, cụ Thúc nghẹn ngào. Trên đôi mắt nhèm nhèm đầy những vết trắng mờ đục, những giọt nước mắt cứ thế rơi ra, chảy dài trên khuôn mặt đầy nếp nhăn và sạm đen vì nắng gió.
Không người ruột thịt thân thích, nhiều năm qua cụ Thúc đã phải sống nhờ vào sự giúp đỡ của bà con chòm xóm, người cho nắm rau, người cho bát gạo. Hôm nào khỏe chân thì ra chợ xin được lá rau, con cá… sống qua ngày. Nhìn vào trong chiếc bị cụ mới đi xin về, chỉ có vài quả chuối xanh, vài con cá vụn mà thấy xót lòng.
Bà Thoa, hàng xóm của cụ cho chúng tôi biết thêm: Cái nhà hỏng dở mà cụ đang ở là làng xóm góp lại xây cho, nhưng trong đợt bão vừa rồi đã bị hư hỏng nặng. Trước đó cụ ở trong một căn nhà tranh nhưng bị bão cuốn đi: “khổ thân bà cụ, hàng xóm láng giềng thương cho hoàn cảnh của cụ lắm nhưng cũng chả giúp được gì hơn cho cụ”.
Chia tay bà cụ ra về mà trong lòng chúng tôi không khỏi xót xa. Hình ảnh cụ Thúc trong căn nhà dột nát cứ in hằn trong tâm trí chúng tôi trên suốt quãng đường trở về.
Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009
Ghi nhanh một chút cảm xúc (Trần Lan)
Sáng nay sau khi rước lễ xong . Tôi trở về vị trí của mình quỳ cầu nguyện cùng Chúa .Trong lúc cầu nguyện theo thói quen tôi thường hay nhìn lên tượng ảnh Chúa.
Bất chợt nhìn thấy một bà cụ khoảng 70 tuổi, Sau khi đi lên rước lễ trở về tìm chổ ngồi củ của bà, mắt dáo dác nhìn quanh. Chổ này không phải chổ mình, chổ kia cũng không phải nữa?
Có hai người trẻ, nhếch người sang một bên để mời bà cụ vào .
Nhưng rỏ ràng bà cụ không vừa ý. Phải ngồi đúng chổ ngồi của mình mới được. Bà cứ loay hoay một hồi. Bổng một bà ( cũng xấp xỉ với tuổi Bà cụ ). Từ trong hàng ghế cùng ngồi với bà, bước ra nắm tay và dẫn bà lại ngồi đúng ngay vị trí của bà cụ..
Ngồi trong hàng ghế cách đó không xa. Tôi thầm nghỉ rằng câu nói của Ô. Bà ngày xưa ở người già rất khó thay đổi. Cái gì không đúng của mình là không chấp nhận được.
Hình ảnh Bà già bước ra khỏi hàng ghế của mình tiến lại dẫn tay bà cụ .
Và hình ảnh một người trẻ tuổi đứng im, chỉ nhếch người sang một bên. Đễ nhường Bà cụ vào.
Khiến cho tôi có suy nghỉ. Chỉ có người già mới hiểu được người già. Và người có bệnh mới hiểu được người đang mắc bệnh.
Mặc dù khi nhìn thấy hình ảnh bà cụ và bà già qua một cử chỉ đơn sơ. Nhưng tôi đã học và nghiệm được rằng: Trong cuộc sống này tôi còn rất nhiều thiếu xót và tôi đã quên đi những chi tiết nhỏ nhặt.
Tôi cất công đi tìm những kiến thức gì mới, mà quên đi kiến thức căn bản con người và tình người.
Một nét văn hoá giữa đời thường mà tôi cần phải học
Trần Lan
Thứ Năm, 26 tháng 2, 2009
Phim ngắn: Con Nhà Nghèo
Mời các bạn và các em xem Phim ngắn Con Nhà Nghèo để phần nào hiểu và đồng cảm với những ai Con Nhà Nghèo.
Nếu tôi là “Con Nhà Giàu”, thì..............?
Nếu tôi có cuộc sống sung sướng hơn các em trong phim, thì.....................?
Nếu tôi không chịu học hành, thì...................?
Sau khi xem phim, bạn nào có câu trả lời để cùng chia sẻ, xin gởi về địa chỉ huynhtruongchinhtoa@gmail.com để được đăng bài.
Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008
Bà cụ bắt tép nuôi con
Một người mẹ 80 tuổi vẫn ngày ngày mò mẫm ngoài đồng để nuôi chồng mù và con liệt, một bà mẹ tuổi 83 vẫn lận đận lo cho bốn đứa con mù, một người cha già yếu ngày ngày đi bốc vác để nuôi con…..... ̣̣Đọc tiếpThứ Ba, 18 tháng 11, 2008
Thiếu Nhi Nghĩ về BÃO
Bão gây ra đã làm cho nhiều người phải hoang mang về cảnh mưa gió, làm đổ cây, sập nhà, lụt lội dâng cao, đời sống con người càng khó khăn khi phải chịu nhiều nỗi đau mất mát của cảnh tàn phá.Tôi nói về sự việc này cũng chính là đất nước tôi đang sinh sống đã chịu những cơn bão trên, điển hình là cơn bão số 9 năm trước đã để lại cảnh không nhà, không cửa mà con người phải gánh chịu cảnh thiên tai này. Miền Trung là nơi trung tâm bão đã đi qua. Người dân mất trắng khi bão tàn phá. Tôi không biết nói sao, chỉ gởi lời cầu nguyện đến Chúa, để Ngài phù giúp và nâng đỡ mọi người trong cơn bão, và xin Ngài che chở cho đất nước Việt Nam an bình, không còn bão ở trên biển Đông hay khắp cả thế giới.
Nghe tin bão mà lòng tôi xao xuyến, lo lắng vì tôi sợ cơn bão sẽ huỷ hoại đi, không chỉ vì vật chất, mà còn gây ra cảnh mất người. Mất đi tài sản thì không sao, còn mất đi người thân sẽ gây ra nỗi buồn, và nỗi buồn ấy gây nên sự tuyệt vọng của người đã mất đi người thân mà họ sẽ không bao giờ gặp lại được.
Đaminh Danh
Chủ Nhật, 16 tháng 11, 2008
GƯƠNG HIẾU HỌC
Nguyễn Như Phụng trong lớp học.
Trường THCS Bình Hiệp, xã Bình Hiệp, huyện Mộc Hóa, tỉnh Long An có một học sinh năm nay đã 27 tuổi nhưng mới học lớp 6. Đó là học sinh Nguyễn Như Phụng, sinh năm 1981, ngụ tại ấp Bình Trung 2, xã Bình Hòa Trung, Mộc Hóa.
Phụng đến lớp cùng với những bạn nhỏ hơn mình đến 16 tuổi. Thầy, cô giáo dạy ở lớp học này đều ghi nhận Phụng là một cậu học trò rất ngoan, chăm học, chân tình giúp đỡ các bạn cùng lớp.
Học để không quên chữ
Theo ông Trần Vĩnh Viễn, Hiệu trưởng Trường THCS Bình Hiệp, đầu năm học này ban giám hiệu bất ngờ tiếp nhận hồ sơ xin nhập học lớp 6 của một thanh niên đã 27 tuổi. Do Phụng không còn độ tuổi theo học cấp II nên nhà trường từ chối tiếp nhận, đồng thời hướng dẫn Phụng đến huyện xin học hệ bổ túc. Song, cũng có người nghĩ rằng Phụng có vấn đề về tâm thần nên không quan tâm đến nữa. Phụng bèn vào thẳng lớp 6, xin các em nhỏ cho một chỗ ngồi rồi năn nỉ cô giáo chủ nhiệm Lê Thị Mai đừng đuổi ra ngoài.
Phụng nói: “Em xin học dự thính để không quên chữ đã học hồi tiểu học (đã tốt nghiệp tiểu học), nếu cô đuổi thì chữ nó bỏ em mà đi”. Thấy Phụng quyết tâm theo học, cô giáo chủ nhiệm bảo viết cam kết “không được phát biểu, không cần giáo viên chấm điểm, chỉ được nghe giảng để bổ sung kiến thức”. Lúc đầu, Phụng được cô giáo chủ nhiệm bố trí ngồi học ngoài cửa sổ, sau đó cho phép vào ngồi cùng với học sinh của cô.
Phụng kể lại, 15 năm trước, do nhà quá nghèo, sau khi tốt nghiệp tiểu học, phải bỏ học để phụ việc đồng áng với cha mẹ. Không chỉ có Phụng mà 4 anh em khác cũng phải nghỉ học ở lớp 5. Năm tháng trôi qua, Phụng cảm thấy chữ nghĩa không còn ở với mình nhiều nên quyết tâm trở lại trường. Phụng không nghĩ đến việc có bằng cấp mà chỉ mong đừng quên chữ và mở mang thêm kiến thức mà thôi.
Mở lớp phổ cập cho học sinh đặc biệt
Thấy Phụng quyết tâm theo học, chấp hành tốt nội quy nhà trường và tiếp thu bài vở nhanh, Ban Giám hiệu Trường THCS Bình Hiệp báo cáo với Phòng Giáo dục huyện Mộc Hóa về trường hợp đặc biệt này. Đồng thời, Hiệu trưởng Trần Vĩnh Viễn cũng có văn bản xin Phòng Giáo dục huyện Mộc Hóa cho mở lớp phổ cập THCS để giúp Phụng học hành đến nơi đến chốn.
Ông Viễn nói: “Nếu trên chấp nhận thì bài vở của Phụng sẽ được kiểm tra, chấm điểm như những học sinh khác ngay trong năm học này”. Theo nguồn tin từ Phòng Giáo dục Mộc Hóa, chuyện hợp thức hóa việc học tập của Phụng chỉ còn là vấn đề thời gian. Vì đây là một tấm gương hiếu học ở vùng biên giới cần được phát huy.
Theo Hoàng Hùng (NLĐ) (15/11/08)
Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008
NGƯỜI KHÔNG TAY CHÂN

Nick và một em bé đến xem anh diễn thuyết -
Nick chào đời một ngày đầu tháng 12-1982. Mẹ anh đã ngất khi nhìn thấy đứa con chỉ có đầu, mình và một mỏm cụt mọc ra từ hông trái với hai ngón nhỏ. Khi tỉnh lại, bà và chồng ứa nước mắt khi thấy đứa trẻ ngoài việc khiếm tứ chi vẫn ngọ ngoậy và khóc váng như những trẻ khỏe mạnh bình thường. Bằng tình thương vô hạn, cha mẹ Nick đã đưa anh từng bước vào đời.
Khi Nick đến tuổi đi học, cha mẹ gửi anh đến trường dành cho những trẻ khỏe mạnh bình thường. Từ cái mỏm cụt bên hông, hai người gắn cho Nick một cánh tay đặc biệt để con có thể cầm nắm, đánh răng, viết, gõ máy tính và hòa nhập xã hội. Những năm đầu tiên, cậu bé không tay chân luôn được đặt trong xe lăn và phải nhờ người khác đẩy đi. Những đứa trẻ khác chỉ trỏ vào cậu, nói những lời vô tâm và cười phá khiến Nick chỉ muốn tan biến đi trên cõi đời này.
Năm lên tám, Nick toan tự tử nhưng được cứu sống. Trải qua một số biến động khác, Nick nhận ra không ai khác ngoài bản thân có thể giúp mình trở nên bình đẳng với mọi người. Cậu bình tâm lại và quyết học thật giỏi. Những năm trung học sau đó, các học sinh khác bắt đầu nhìn Nick với vẻ ngưỡng mộ vì thành tích học tập của Nick rất đáng nể.
Năm 17 tuổi, cuộc đời Nick mở sang bước ngoặt khác bởi một sự kiện đáng nhớ. Nick được mời đi nói chuyện về quá trình phấn đấu của bản thân và nhận ra anh không chỉ có thể sống bình thường mà còn có ích hơn thế. Những người đến nghe Nick ngày càng đông. Anh trở thành một trong những diễn giả qui tụ nhiều người nghe nhất ở Úc và được mời diễn thuyết ở nước ngoài nhiều nhất.
Với thanh niên, anh kể về kinh nghiệm "chiến đấu" với những lần bị bắt nạt ở trường, về những việc mình đã làm, những điều anh suy nghĩ. Với những người mất hoặc không có tay, anh chia sẻ phương pháp "giậm gót và ngón chân" do anh tự nghĩ ra để đánh máy cho nhanh. 21 tuổi, Nick đĩnh đạc vào đời với tấm bằng cử nhân thương mại chuyên ngành hoạch định tài chính và kế toán.
"Khi thế giới nói bạn là một sự thất bại, hãy nghĩ rằng Thượng đế có một kế hoạch cho bạn. Rằng những bài học mà bạn tự rút ra ít nhiều sẽ có ích cho người khác!". Từ nhiều năm nay, Nick Vujicic đã trở thành giám đốc tổ chức phi chính phủ "Sống không tứ chi" ở Úc. như bao người lành lặn, anh cũng vạch kế hoạch cuộc đời. Kế hoạch cho năm tới là có thể độc lập tài chính nhờ kinh doanh bất động sản, thiết kế một chiếc xe hơi riêng, trở thành khách mời trong chương trình của Oprah Winfrey và hoàn tất quyển sách Không tay, không chân, đừng lo lắng! hứa hẹn nhiều chi tiết cảm động!
THỦY TÙNG
Nick trong một lần diễn thuyết -
Còn tại Campuchia, anh viết: "Chúng tôi đã đến Campuchia tham dự chương trình tài trợ chính thức cho 30 trẻ khuyết tật. Đó chỉ là bước khởi đầu. Tôi đã nói chuyện với 1.600 người khuyết tật và xúc động mãnh liệt khi biết nhiều người trong số họ bị gia đình từ chối và chính phủ bỏ rơi như thế nào. Tôi hi vọng sang năm sẽ có thể trở lại đây để thành lập một quĩ hỗ trợ người khuyết tật".
Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2008
Tâm sự của một cô gái khiếm thính
Bạn Cao Thị Hoàng Sa: "Tôi muốn được làm việc và hòa nhập với mọi người" - Ảnh: Như Lịch
Từ Bình Dương, tôi lên TP.HCM học tại trường ĐH Công nghiệp 4. Tốt nghiệp xong, tôi đi làm ở một công ty nhựa.
Song song đó, tôi theo học ngành Công nghệ Hóa học và Thực phẩm - trường ĐH Bách khoa TP.HCM. Khi đang học năm thứ hai trường ĐH Bách khoa, tôi đổ bệnh. Bác sĩ chẩn đoán là tôi bị sốt siêu vi nên truyền nước biển, tiêm và cho thuốc uống. Vì không có người chăm sóc, mẹ tôi bảo đưa tôi về Bình Dương. Nhập viện ở quê, các bác sĩ chẳng biết bệnh gì cả, chỉ thấy tôi sốt mãi mà không giảm, ăn gì cũng nôn ra hết nên cứ khám bụng tôi hoài. Khi bớt sốt, dù tai không nghe thấy gì nhưng tôi vẫn được cho xuất viện. Về nhà, tôi sốt lại nên mẹ đưa đi Sài Gòn.
Lúc đó tôi chẳng nghe được gì ngoài âm thanh ù ù, rè rè và văng vẳng bài hát Vầng trăng khóc bên tai. Đó là bài hát mà hàng xóm mở suốt khi tôi nằm điều trị bệnh ở nhà. Và nó lởn vởn quanh tai tôi suốt gần 1 năm đằng đẵng. Một số bác sĩ chuyên khoa tai mũi họng bảo đó là triệu chứng của bệnh điếc và trách gia đình sao đưa tôi đến trễ vậy! Uống đủ loại tây dược, đông dược, làm theo đủ mọi lời mách bảo, bệnh tình tôi vẫn không thuyên giảm. Tôi thấy mình tệ quá vì suốt thời gian dài trước khi bị bệnh, tôi đã không phụ giúp gì, bây giờ lại chất chồng thêm nặng gánh cho mẹ. Thời gian này, người yêu tôi hờ hững nên tôi càng buồn. Hụt hẫng, quẫn chí, tôi đã tự tử một lần, rồi hai lần nhưng tất cả đều không thành.
Mẹ sợ tôi bỏ đi nên đành nhốt tôi lại. Nhiều lần tôi đập đầu vào tường để mình chết đi nhưng lần nào mẹ cũng cố sức ngăn cản. Mẹ viết giấy xin lỗi, nhưng tôi không thèm đọc. Mẹ khóc, tôi suy nghĩ lại... Tôi biết rằng khi tôi đau, mẹ cũng sẽ rất đau. Tôi nói với mẹ rằng, bây giờ con là gánh nặng, là món nợ đời cho mẹ; con chẳng làm được gì hết, chỉ tốn tiền của mẹ! Và mẹ tôi bảo: "Mẹ không cần gì hết, chỉ cần con thôi!". Thế là cả hai mẹ con cùng khóc...
Tôi lên lại TP.HCM để tìm việc làm. Mẹ lo sợ đủ điều cho tôi. Mẹ sợ tôi ra đường sẽ bị xe tông vì không nghe được gì... Tôi được giới thiệu với Chương trình Khuyết tật và Phát triển cũng như Câu lạc bộ Khiếm thính tại TP.HCM. Tôi được 2 bạn khiếm thính là Mai và Dung giúp đỡ. Các bạn ấy rất tốt với tôi, nhưng chúng tôi cũng giận nhau hoài... chỉ vì nói mà không hiểu! Qua người quen và qua quảng cáo trên báo, internet, tôi đã xin việc làm nhưng rồi tôi phải rời những công việc đó, vì nhiều lý do. Có chỗ người ta không phân biệt người khiếm thính, song có chỗ làm tôi thấy tổn thương quá đỗi! Tôi còn nhớ khi thử việc cho một studio cưới, với mức lương 1,2 triệu đồng/tháng (phải ký hợp đồng 1 năm, thời gian làm việc mỗi ngày từ 8 - 21 giờ), sếp khen tôi làm việc hiệu quả. Thế nhưng, chỉ sau 10 ngày, vợ sếp buộc tôi nghỉ việc. Có thể bà ấy ghen vì cho rằng tôi và sếp đang "tán tỉnh" nhau. Thực ra, do tôi không nghe được nên chúng tôi phải viết ra giấy khi cần trao đổi công việc.
Sau mấy bận long đong, hiện tôi là nhân viên thiết kế trong Công ty TNHH Xây dựng và Quảng cáo Duy Bình. Lúc đầu tôi không được nhận cũng vì lý do tôi không nghe được. Tuy nhiên, tôi đã thuyết phục được và sếp đã cho tôi cơ hội đến bây giờ. Ở công ty mới, tôi luôn được giúp đỡ trong công việc cũng như trong đi lại. Tôi được trao đổi với sếp và đồng nghiệp qua chat nên không quá bất tiện. Tôi rất yêu thích việc làm này vì nó phù hợp với tình trạng sức khỏe của tôi. Tôi không chắc là mình có trụ lâu dài được hay không vì công việc rất khó, nhưng mỗi ngày tôi đều cố gắng.
Cũng có những lúc quá mệt mỏi, nản chí, tôi muốn về nhà với mẹ. Tôi muốn được bình yên! Nhưng tôi không thể. Tôi phải làm việc để thấy mình còn có ích. Tôi không muốn thua kém bạn bè. Tôi không muốn mọi người nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại nữa...
N.L(Ghi theo lời kể của bạn Cao Thị Hoàng Sa - thành viên Câu lạc bộ Khiếm thính TP.HCM)
Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2008
CẢM XÚC BỨT NÚT CỦA “MIỀN TÂY” KHI LẦN ĐẦU TIÊN ĐI ĐÀ LẠT
Thời tiết dạo này nóng wá.HT chúng tôi vừa mới đi ĐL về zdậy mà ai cũng mún lên đó lại vì khí hậu mát mẻ wá "mờ".Nói là đi hấp não zdậy mờ hình như hấp chưa kỹ hay sao á, cũng có thể là hấp nhìu wá nên mọc thêm dây thần kinh
Thứ Ba, 5 tháng 8, 2008
TIẾNG CƯỜI QUANH TA
“ Chiều ngày 3/8/2008 ”
Như thường lệ chiều CHÚA NHẬT ,Tôi, Chị tèo là, Cô miền tây, Lưng Quần, Sắt, Vịt xiêm ,Sư huynh ,ti, Ba bước và bé Hí cùng giữ xe ở Nhà Thờ.
Lúc này là 5h kém tôi cùng hí đang ghi số thì “ zdịt xiêm” chạy ra:
Đi vô đi, cười nịnh “ zdịt xiêm” nói tôi “ vì ban sang tôi gặp cha phú, cười và chào cha thì bị anh ta đặt cho cái tên đó
Kệ người ta, ninh rùi sao “ tôi nói:
( zdịt xiêm nhấn mạnh) đi vô đi bít gì mà ghi
Tôi im lặng
Hí chạy vô trong ko ghi số nữa vì trời sắp mưa
Ti bỗng dưng chay ra cầm phấn ghi số, anh em họ đuổi tôi như đuổi tà (zdịt xiêm zới Ti là anh em )
trời bắt đầu chuyển mưa, tôi ko ghi số nữa và đi vào trong núp mưa
nhìn xem kìa. Choạt, sư huynh, Fe đang chọc tèo là, tè là ngã lăn quay mà trời thì đang mưa nữa chứ.
Choat từ từ đi tới, tôi cứ tương Choạt tới xin lỗi tèo là.
Ai ngờ ……..bộp bộp bộp
choạt tới sát tèo là thả bom, thạt là vô duyên wá. Sau khi đem đến 1 trái mìn trời gián thì anh ta biên lun
tèo là chạy tới
Chết ………(tôi thở phào) thằng Fe hên wá xém tí nữa là tèo là đánh trúng nó rùi, may mà nó né kịp ko thì nát thay với tèo là
Nhóm còn lai thì đang núp mưa
Tôi va ba bước đang nói về việc học. Lưng quần, Trực và 1 nhóc nữa (hok bit tên) đang nghe nhạc
Ôi trời Hí ngồi thảm wá lấy 2 cuốn sách che trên đầu, tội nghiệp wá đi à
Mưa càng lúc càng dữ dội. Nhà thờ bắt đầu tan lễ
Ô ô ồ có 5 tên hiệp sĩ đang chuẩn bị lậy số xe, đứng sắp hang đẹp wá ta.Ko ai khác đó là Chọat,Fe ,Sư huynh, zdịt xiem và Ti
Lúc này tèo là ở đâu lù lù chạy zdô, còn cằm trên tay 1 bị bánh. Đang lúc chia nhau thì. Ai zdậy ta
Thấy “ba trợn” xuất hiện. Tèo là chia cho thầy mấy cái bánh, nhìn thậy bùn cươì wá
Á…….. sư huynh ác wá, đá nước dưới sân lên làm cả bọn xém ướt
Tiếp đến là thằng Ti, nó tắm mưa đầu bị đứt mấy sợi dây hay sao ấy, người đã ướt rúi mà cón đòi núp mưa
Nói đến cô “ MIỀN TÂY” đi giữ xe mà ôm cả đống sách wa học. Mới ngối xuống thì có hai cô cậu tớii mượn xe. Hay wá đi cô ta cho mượn, chuyện gì sẽ xảy ra đây.
Rồi sao đó , rồi sao đó muốn về thì ko có xe, cô miền tây ca lên 1 bài ca
“ nó nói đi chút xíu mà giờ này chưa zdế, bít zdị khỏi cho mượn “
miền tây phải lẩy xe tôi về.
( tôi cười) hihihi mượn chút xíu,có hơn 1 tiếng mà dữ ghê
Nói zdậy thôi chứ gặp tôi, mượn kiểu đó tôi đập chết
Ối ………(zdit xiêm đánh tôi)
( tôi nghĩ) con trai gì mà thô wá, nói như vẹt mông thì cứ chu ra như vịt , lại hay đánh
người
có ngày tôi sẽ……….
tôi kêu lên. Nè t ả xe đây, xe mượn thì đã trả rồi , bây giờ lai bị Lưng quần lấy chạy mất.
Tôi chạy ra định lấy xe lại thì zdịt xiêm zdới nhóc Ti chặng tôi lại ko cho lấy còn đánh tôi nữa, 2 người này nổi khùng hay sao zdậy trời (cứu tôi với)
Á……….zdịt xiêm lấy bị nước thảy vào tôi nhưng mà ko sao
tôi né kịp
gì zdậy ta? zdịt xiêm đòi bắt tay giải huề
Bắt thì bắt (t ôi)
Câu sau cùng zdịt xiêm nói làm tôi mừng hết lớn
“thôi trả xe cho em nó zdề” Tưởng sao ổng cứ chạy lòng vòng.Nhưng sao đó thì cũng trả xe vì cô miền ây wa đồi xe lại đó mà……
M ẶT NH Ừ
Thứ Ba, 24 tháng 6, 2008
HẠT GIỐNG CHO TÂM HỒN
Đừng bao giờ nói lời tam biệt nếu bạn muốn cố gắng. Đừng bao giờ bỏ cuộc nếu bạn vẫn cảm thấy có thể tiếp tục. Đừng bao giờ nói bạn không còn yêu ai nữa nếu ánh mắt của ai đó vẫn còn có thể giữ chân bạn.
THỂ LOẠI
- Bài hát PT/TNTT - Sinh hoạt (3)
- Chuyện... (50)
- Cuộc sống (18)
- Đọc sách online (1)
- Hình ảnh (27)
- Kĩ năng lều trại (1)
- Một số phương pháp (3)
- Nút dây - Morse - Semaphore (1)
- Sinh Hoạt Thiếu Nhi (13)
- suy niệm (19)
- Tài liệu (18)
- Thánh Kinh 52 tuần (55)
- thông báo (11)
- Tin tức (58)
- Trò chơi (1)
- Video clip (27)

