Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

nếu đời con không có Chúa

NẾU ĐỜI CON KHÔNG CÓ CHÚA?

Chúa ơi, con không biết diễn tả tâm trạng của con lúc này như thế nào.Nhưng con tin rằng Chúa đã nhìn thấy và biết hết mọi điều trong người con.
Lúc này con thế nào nhỉ? Không buồn, không vui hay gì gì đó, một cảm xúc nào đó mà con thấy vừa quen thuộc vùa rất đỗi xa lạ với chính mình. Mất mát, , đầy đủ, cố gắng, bỏ cuộc, vươn lên, gục ngã, phân vân, quyết đoán,sợ hãi, kiên cường, dằn vặt, mệt mỏi, vui mừng, đau khổ, bình an, ngục tù, chiến thắng, thất bại …tất cả những cảm xúc đó đang diễn ra và đấu tranh trong con người của con, đấu tranh để con luôn hướng về Chúa.
Đã rất nhiều lần con cảm thấy mình mệt mỏi khi phải đấu tranh với chính mình. Sự đấu tranh của con đâu phải là không có mục đích? Mà mục đích của con ở đây đó là chính Chúa. Mục đích đó đâu phải là dễ dàng. Và khi quyết tâm đấu tranh cho mục đích đó, con cũng không thể nào lường được hết những cám dỗ và đau khổ con sẽ gặp. Chính vì thế ,Chúa ơi, khi những đau khổ và cám dỗ đó ập đến, sự đấu tranh trong con người con ngày càng mãnh liệt và nó dằn xé tâm hồn con. Mặc dù con biết đó là những cơ hội để con thêm vững mạnh và trưởng thành trong đúc tin, nhưng yếu đuối vẫn là yếu đuối, con không khỏi mệt mỏi, đau đớn và rã rời.
Có người đã từng chế giếu con khi họ biết con là một người theo Chúa. Sự chê bai của họ không lộ liễu nhưng từ trong ánh nhìn của họ, con đã cảm thấy được sự khinh miệt. Có người còn hỏi con: “ Hâm mộ Chúa hả?” Con tức điên lên đi được Chúa ơi. Họ vì Chúa như nhửng ca sĩ, diễn viên điện ảnh nổi tiếng hay đại loại một người nào đó làm cho thế giới giật gân vì một scandal chẳng hay ho gì.. Con không biết có phải con quá xét đoán người ta hay không, hay là con quá nhạy cảm, bỗng dưng con thấy mình phẫn nộ. Con buột miệng bảo họ im đi và không có quyền nói như thế. Thế mà trước sự phản ứng của con, họ lại càng khoái chí cười rồi bỏ đi. Rồi họ còn nói Chúa là ảo tưởng.Họ chê bai con là người sống phi thực tế. Biết bao nhiêu lời chế giễu mà con đã gặp được. Mà con còn đau đớn hơn khi bị ghét, chê bai bởi những người cũng biết Chúa như con.
Con thấy mình ngày càng lạc lõng. Con thấy sao thế gian quá đỗi phũ phàng với Chúa. Con thấy mình như càng bị tách ra khỏi thế giới này. Con vừa buồn, vừa tủi , vừa sợ hãi chính mình, con sợ rồi mình cũng sẽ quên Chúa. Con như rơi vào khủng hoảng. Mọi người nhìn con bằng con mắt không thiện cảm.Con tự hỏi con đã làm gi để họ ghét?
Và thế là từng ngày con mang một bộ mặt sầu thảm đến nơi làm việc. Con không còn cười nói với một ai, mà nếu khóc được thì con đã khóc rồi. Bộ mặt của con mới ủ ê làm sao. Con thấy ai cũng cười nói vui vẻ, còn mình thì sầu thảm và cô độc.
Chúa biết không, những lúc này Chúa là nguồn sức mạnh quý giá mà con có được. Con chỉ biết tâm sự với Chúa mà thôi. Con chợt nhận ra rằng Chúa chính là con đường mà con đã chọn. Chỉ vì đời con có Chúa nên giữa chợ đời, con phải bị chê trách nếu như con sống với Chúa.
Khi đứng trước một việc gì đó đòi hỏi sự cân nhắc lương tâm, con vẫn có 2 con đường : một là con hành động trong Chúa, hai là con hành động như những người xung quanh. Nếu con theo họ, chắc chắn con không bị họ ghét, nhưng nếu con theo Chúa thì con sẽ bị đẩy ra ngoài.
Nhưng con vẫn hành động theo những gì Chúa đã mách bảo với con. Và con thấy mình thanh thản và bình an nhiếu lắm, dù rằng con không được lòng người ta nhưng con không bao giớ đánh mất chính mình.
Cuộc sống hôm nay như là một trường đua. Con có cảm giác ai cũng đang chạy đua với nhau, chạy đua với cuộc sống, công việc và đồng tiền để sinh sống. Ai cũng mệt mỏi và căng thẳng đến nỗi không còn nhìn lại mình, nhìn đến người khác. Thay vì dành cho nhau những lời vui vẻ, chân thành, hòa nhã ,cảm thông thì lại thay bằng những lời nói thô thiễn, hằn học, tổn thương nhau như để trút đi bực bội theo cái kiểu “Giận cá chém thớt”. Và dường như những chuyện đó là bình thường. Đôi khi con thấy người ta làm một việc xấu qúa dễ dàng mà không cần phải suy nghĩ.
Và sống giữa những cảnh đó, con chợt nhận ra rằng con cần phải phấn đấu và cầu nguyện nhiều hơn nữa cho con và mọi người canh tân đời sống mỗi ngày , để thế giới bớt đi đau thương và thù hận. Như thế là nước Chúa sẽ được lan rộng nhiều hơn.
Có nhiều lúc con tự hỏi rằng “ Nếu đòi con không có Chúa thì sao nhỉ?” Con sẽ sống tự tung tự tác với cái tôi kêu ngạo của mình, sẽ dễ dàng chạy theo thói đời mà hưởng thụ những vui vẻ và hạnh phúc giả tạo. Và lúc đó linh hồn con đã thuộc về quỷ dữ. Tự nhiên con cảm thấy rùng mình….
Con biết mình đang được hạnh phúc. Vì đời con có Chúa và được Chúa giữ gìn , ấp ủ con trước những thăng trầm, đau khổ, vui buồn của cuộc sống này. Có Chúa, tâm hồn con luôn bình an dù có bao đau khổ, sóng gió ập tới. Con chưa bao giờ hối hận vì con đã hành động cho Chúa dù ở thế gian con có chịu thiệt, có chậm chân hơn người ta, có bị chê là hậu đậu, dốt nát.Con không thích bon chen, luồn lách để được đồng lương cao. Được những thứ đó mà con sa ngã và mất đi bình an của Chúa thì còn ý nghĩa gì?
Ngay lúc này, con cảm thấy mình bình an lắm . Cảm ơn Chúa đã luôn yêu con và ở bên con.
Con cũng không phải là lên án và chê bai cuộc sống của người khác. Nhưng từ những nhìn nhận đó, con thấy mình cần phải đấu tranh và vươn lên con đường riêng của mình. Ai chạy đua được thì cứ chạy. Riêng con, con vẫn ung dung bước đi vui vẻ và bình thản. Vì những bước chân của con là đi về với Chúa. Và con biết Chúa cũng đang bước đồng hành với con ngay bên.

Hoa Xương Rồng

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Thằng nhóc (Nhóc Út)

Thằng nhóc. Một thân người lom khom, gầy còm, ốm yếu. Nước da đen thui, do ngày này qua tháng nọ phải ngâm trong cái nắng rát bỏng của mặt trời…Đôi bàn chân khô, rạn nứt và cũng đen thui không kém gì nước da với vô số cái sẹo sau nhiều lần đạp trúng mảnh chai trong khi đi “công tác”. Mái tóc bù xù, cộng thêm khuôn mặt lem luốc và đầy vẻ bẩn thỉu. Sẽ không ai muốn lại gần để tiếp xúc với thằng nhóc nhặt ve chai sống trong khu ổ chuột cách nhà thờ một con hẻm.
Công việc nhặt ve chai từ sáng sớm đến tối khuya xuất hiện trong cuộc đời của nó từ sau khi ba má nó bỏ nhau cách đây 3 năm. Nó sống chung với ba, không biết ba nó có thương yêu nó hay không nhưng tối ngày cứ say với xỉn, hết chưởi bới người này đến đập phá chỗ kia, không khi nào người ta có thể cảm thấy được ông ta đang tỉnh hay đang say, người trong xóm kêu ba nó với cái tên đầy văn học..“Chí Phèo”. Chỉ có mới 12 tuổi, nó đã có nhận thức công việc hiện tại của nó là gì. Làm một công việc để nuôi sống chính nó và người cha say xỉn, rượu chè bê tha của nó. Buổi sáng, nó đã phải dậy sớm để chuẩn bị hành trang cho một ngày làm việc bên bãi rác lớn xa nhà nó khoảng vài cây số. Đầu đội một cái nón vành rách te tua, vai vác một chiếc bao to, tay kia cầm thêm một cái khấu bằng sắt tự chế, chân không giầy dép. Thế là đủ với nó. Một ngày, ít nhất nó phải nhặt từ 5-8kg phế liệu thì mới có cơm để ăn và chút tiền để mua thêm rượu cho ba nó, còn hôm nào mà nó chỉ nhặt từ 2-3kg thì chắc chắn nó sẽ phải nhịn đói để tiền cho ba nó xử lí. Có người hỏi nó tại sao không cất tiền riêng trong nhà để xài mà phải đưa hết cho ba mày vậy? Nó trả lời cách chơi chơi: nhà con có chỗ nào kín đáo đâu mà cất với giấu, chỉ có thể đưa tiền cho ba rồiụ ba cất vô nhà ông bán rượu thôi à. Mà đúng thật, chỗ nó ở nói cho sang là nhà chứ thật ra nơi đó chỉ là một cái chòi xiu vẹo, bốn phía là bốn vách lá, chỗ thì có lá còn chỗ thì có mấy tấm tăng chấp nối thành. Trong nhà thì có một bộ ván lạnh lẽo dùng để ngủ, phía sau nhà là cái bếp củi nhỏ rất ít khi nào được sử dụng. Một cuộc sống thật đơn giản nếu không muốn nói nghèo nàn, thiếu thốn từ trang phục thường ngày đến căn “nhà” mà cha con nó ở.
Hàng ngày, mỗi khi nó nhặt ve chai tới trưa thì lúc nào nó cũng ghé qua nhà thờ nhỏ đầu đường để vào ăn trưa và nghỉ ngơi. Oâng Từ quản nhà thờ ở đây là một người trong xóm nó, biết gia cảnh éo le của thằng nhóc, vậy nên ông rất thương nó. Có những lúc nó tranh giành phế liệu với những đứa nhặt ve chai khác trong bãi rác, vì miếng cơm manh áo, nó bị người ta đánh cho bầm mình tím mặt, thì người xoa dầu và chăm sóc cho nó chính là ông Từ, chứ không phải là má nó hay người ba mà nó đang sống chung. Và có khi bụng nó đói meo vì tiền đã “được” ba nó mua rượu hết thì nó lại được ông Từ cho ăn với chính phần cơm của mình. Có cái áo mới mà người khác cho con của ông, ông cũng không ngần ngại mà “tặng” nó. Nếu so sánh giữa ông với nó thì ông chỉ giàu hơn nó một xíu thôi, nhưng ông không tiếc một thứ gì để cho thằng nhóc lụm ve chai xấu người nhưng hiền lành này. Mỗi giờ trưa, ông hay bày nó làm dấu Thánh Giá và cấu nguyện trước giờ ăn.
Nó là người ngoại đạo, vì ba và má nó không phải là người công giáo, nhưng nói lại rất thích được nghe những câu chuyện mà ông Từ hay kể. Oâng kể về cuộc đời của Chúa Giê-su trong thời gian Ngài đi rao giảng tin mừng hay những câu chuyện trong sách Cựu ước và Sáng Thế. Những câu chuyện của ông Từ đầy sức lôi cuốn làm cho đầu óc của nó cứ chú tâm suy tư về một thế giới thật lung linh và đẹp đẽ. Thế giới của hòa bình, nơi mà con người có được một hạnh phúc thật bên Thiên Chúa, loài người sống yêu thương chan hòa với nhau, thế giới không khổ đau, buồn phiền, không chia li như ba má nó và không nghèo khổ như nó và ông Từ. Những suy nghĩ này không tự nhiên mà nó có được, nhưng tất cả là nhờ ông Từ, những câu chuyện của ông, những lời diễn giải đơn sơ nhưng dễ hiểu về kinh thánh và những ước mơ đời thực của chính ông đã cấy sâu vào tâm hồn trong trắng của thằng nhóc da đen thui này. Nó gọi Chúa GIÊ-SU là Thần Tượng GIÊ-SU, nó hằng mong được một lần sống cuộc sống mà nó luôn ước mơ với chính Thần Tượng Giê-su của mình…
Chiều tối nó về nhà trong trạng thái cực kì mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả, bon chen, nhưng nó không quean lời ông Từ dặn: làm dấu Thánh Giá và đọc kinh buổi tối với bức hình Thánh Tâm Chúa Giê-su cũ kĩ mà ông Từ cho nó. Và có những lúc đang đọc kinh mà bị ba nó bắt gặp khi vừa nhậu về thì ắt hẳn nó sẽ bị người cha “không tin Chúa chẳng thờ Phật” này đánh cho một trận la liệt. Chuyện này đối với nó cũng chẳng có gì đáng sợ bằng việc ông cấm nó không được lén phén qua nhà thờ nữa mà phải lo tập trung “làm ăn”. Có những đêm no đòn nằm khóc một mình trên bộ ván, nó thấy nhớ má nó, nhớ những đêm ấm áp trong ngôi nhà có ba có má, thấy nhớ ông Từ- người sẵn sàng chở che nó như con của mình. Và nhớ đến “Thần Tượng Giê-su”, Người sẽ cho nó cuộc sống hạnh phúc thật khi nó về nước Trời, như lời hứa của ông Từ: “ khi nào con sống ngoan hiền với ba con và với mọi người. Khi nào con sống đẹp lòng Chúa Giê-su, Thần Tượng của con, thì khi đó chắc chắn con sẽ có một cuộc sống thật tốt đẹp với Ngài trên trời. Oâng hứa với con là vậy!”.
Đôi mắt nhíu lại… nó dần chìm vào giấc ngủ… và ngày mai tiếp tục bắt đầu với nó…
Một đứa trẻ ngoại đạo đã dần nhận ra Thần Tượng của nó là Chúa Giê-su, vậy bạn là những người công giáo, bạn đã chắc bạn nhận ra Chúa Giê-su là thần tượng của bạn ??!!!
_Nhóc Út_

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

CÂU CHUYỆN ĐÊM GIÁNG SINH


Như thường lệ, mỗi mùa giáng sinh, tôi đều nhận được quà từ anh trai của tôi. Giáng sinh năm ấy tôi cảm thấy vui nhất không phải chỉ vì món quà anh tôi tặng, một chiếc xe hơi, mà vì tôi đã học được một bài học rất thú vị vào cái đêm đông lạnh lẽo ấy...
Đã 7 giờ tối, mọi người trong công ty đã ra về gần hết, tôi cũng đang đi đến gara để lấy xe và về nhà ăn Giáng Sinh.
Có một cậu bé, ăn mặc rách rưới, trông như một đứa trẻ lang thang, đang đi vòng quanh chiếc xe tôi, vẻ mặt cậu như rất thích thú chiếc xe. Rồi cậu chợt cất tiếng khi thấy tôi đến gần:
- Đây là xe của cô ạ?
Tôi khẽ gật đầu:
- Đó là quà Giáng sinh anh cô tặng cho.
Cậu bé nhìn tôi tỏ vẻ sửng sốt khi tôi vừa dứt lời.
- Ý cô là... anh trai cô tặng chiếc xe này mà cô không phải trả bất cứ cái gì? Ôi! Cháu ước gì...
Cậu bé vẫn ngập ngừng.
Tất nhiên tôi biết cậu bé muốn nói điều gì tiếp theo. Cậu muốn có được một người anh như vậy. Tôi chăm chú nhìn cậu bé, tỏ vẻ sẵn sàng lắng nghe lời nói của cậu. Thế nhưng cậu vẫn cúi gằm mặt xuống đất, bàn chân di di trên mặt đất một cách vô thức.
- Cháu ước..., cháu có thể trở thành một người anh trai giống như vậy.
Tôi nhìn cậu bé, ngạc nhiên với lời nói vừa rồi. Bỗng nhiên tôi đề nghị cậu bé:
- Cháu nghĩ sao nếu chúng ta đi một vòng quanh thành phố bằng chiếc xe này?
Như sợ tôi đổi ý, cậu bé nhanh nhảu trả lời:
- Cháu thích lắm ạ!
Sau chuyến đi, cậu bé hỏi tôi với ánh mắt sáng ngời đầy hy vọng:
- Cô có thể lái xe đến trước nhà cháu không?
Tôi cười và gật đầu. Tôi nghĩ mình biết cậu bé muốn gì. Cậu muốn cho những người hàng xóm thấy cậu đã về nhà trên chiếc xe to như thế nào. Thế nhưng tôi đã lầm...
- Cô chỉ cần dừng lại ở đây, và có phiền không nếu cháu xin cô đợi cháu một lát thôi ạ...
Nói rồi cậu bé chạy nhanh vào con hẻm sâu hun hút, tối om, tưởng chừng như chẳng có ai có thể sống trong ấy. Ít phút sau tôi nghe thấy cậu bé quay lại qua tiếng bước chân, nhưng hình như lần này cậu không chạy như lúc nãy mà đi rất chậm. Và đi theo cậu là một cô bé nhỏ nhắn, mà tôi nghĩ đó là em cậu, cô bé với đôi bàn chân bị tật. Cậu bé đẩy chiếc xe lăn em cậu đang ngồi, một chiếc xe cũ kĩ, xuống những bậc tam cấp một cách rất cẩn thận, và dừng lại cạnh chiếc xe của tôi:
- Cô ấy đây, người mà lúc nãy anh đã nói với em đấy. Anh trai cô ấy đã tặng một chiếc xe hơi cho cô nhân dịp Giáng sinh mà cô chẳng phải tốn lấy một đồng. Và một ngày nào đấy anh cũng sẽ tặng em một món quà giống như vậy. Hãy nghĩ xem, em có thể tận mắt thấy những món quà, những cảnh vật ngoài đường phố trong đêm Giáng sinh, và anh sẽ không phải cố gắng miêu tả nó cho em nghe nữa!
Tôi không thể cầm được nước mắt, và tôi đã bước ra khỏi xe, đặt cô bé đáng thương ấy lên xe. Ánh mắt cô bé nhìn tôi đầy vẻ cảm phục và thân thiện.
Ba chúng tôi lại bắt đầu một chuyến đi vòng quanh thành phố, một chuyến đi thật ý nghĩa và tôi sẽ không bao giờ quên, khi những bông tuyết lạnh giá của đêm Giáng sinh bắt đầu rơi.
Và cũng trong đêm Giáng sinh ấy, tôi đã hiểu được sâu sắc ý nghĩa một câu nói của chúa Giê-su: "Không gì tốt đẹp hơn việc làm cho người khác hạnh phúc."
Sưu tầm

THƯ CÁC EM LỚP TÌNH THƯƠNG GỞI CHÚA HÀI ĐỒNG


Kính gởi Chúa Hài Đồng.
Con tên Nguyễn Thị Phúc học lớp 3A
Trường tiểu học Tình Thương Gx Chính Tòa
Ước mơ của con là cả nhà luôn mạnh khỏe và hạnh phúc. Chúa cho con thực hiện được ước mơ này, con sẽ không quên ơn của Chúa Hài đồng đâu. Chúa ơi, nhà con nghèo không có tiền để trả nợ cho người ta. Con ước mơ nhà con có thật nhiều tiền để trả nợ cho người ta, phần còn lại dùng để chữa bệnh cho ngọai.
Con của Chúa Hài Đồng
Nguyễ thị Phúc.


Con tên là nguyễn thị tuyết Hoa. Con học lớp 3A truờng tình thương Chính Tòa. Hôm nay con kính gời cho Chúa một bức thư. Con kính chúc Chúa một mùa Giáng Sinh thật vui. Con cũng cám ơn Chúa đã cho con vào học trường tình thương, nếu không con chẳng được biết chữ. Chúa đừng lo, con sẽ cố gắng học giỏi, con rất thương Chúa. Thư con gời Chúa là do chính tay con viết Chúa đừng buồn con nhé.
Con: Nguyễn Thị Tuyết Hoa

Chúa Hài Đồng ơi, con là Giàu. Ước mơ của con là làm sao ba mẹ con đừng cãi nhau nữa, gia đình được hạnh phúc.
Con chúc Chúa luon vui vẻ. Gia đình con luon cãi nhau, mẽ con rất buồn, con cũng vậy. Anh của con đi biển, con mong ước gia đình con và các bạn của con luôn hạnh phúc.
người gởi thư tên Nguyễn Thị Giàu.

CHIA SẺ NIỀM VUI


Các bạn thường thấy những gì khi tham dự một đám cưới, một buổi tiệc sinh nhật, hay những bữa tiệc trong ngày lễ tạ ơn của các tân linh mục, tân khấn sinh? Thưa, chúng tôi thường thấy họ tặng quà cho nhau trong ngày vui trọng đại của riêng mỗi người. Đúng vậy, mỗi người đều có những ngày vui đặc biệt. Tuy niềm vui của mỗi người khác nhau, nhưng lại có điểm chung là họ nhận được nhiều món quà, cũng như nhiều tình cảm mà người thân, bạn bè dành cho họ. Những món quà vật chất đó có được phải mất một số tiền để mua chúng; song, có những món quà mà bạn không cần phải mua, nhưng khi đem trao tặng cho người khác lại có giá trị vô cùng lớn lao và rất có ý nghĩa. Món quà đó dường như đã bị nhiều người quên lãng từ lâu hay không thèm để ý tới. Xin được gợi lên bốn món quà trong số rất nhiều món quà mà chính các bạn đang sở hữu, đó là: món quà từ những nụ cười; món quà của sự lắng nghe; món quà từ sự quan tâm và món quà của lòng tri ân…

Khi tạo dựng nên con người, Thiên Chúa đã phú bẩm cho mỗi cá nhân những khả năng riêng biệt, người có tài hùng biện; người có năng khiếu về nghệ thuật, mỹ thuật; kẻ thì giỏi môn học này, hay có những sở trường trội vượt hơn người khác… Nhưng khi rà soát lại, không khỏi phát hiện ra những điểm tương đồng là ai ai cũng đều có một cái miệng, hai lỗ tai, một con tim thổn thức, một sự nhận thức nào đó hơn các loài vật… Dĩ nhiên là còn nhiều thứ khác nữa. Nhìn chung, đã là con người thì phải có những cơ quan, bộ phận của con người để nhờ đó, họ có thể giao tiếp, chào hỏi, lắng nghe tiếng nói của nhau, nghĩa là những cơ phận hiện diện trong ta để giúp ta hoàn thành các chức năng của một con người thực sự giữa cuộc sống này.

Một em bé vừa mới chào đời, nó cất tiếng khóc như gặp một sự khổ đau. Tiếng khóc được phát ra từ chính môi miệng của em. Ngày lại ngày, khi em lớn lên, cái miệng ấy không chỉ dùng để khóc thương, mà còn dùng vào nhiều chức năng khác như ăn, nói, cám ơn, xin lỗi… hay có khi dùng để làm duyên làm dáng, mỉm cười với người khác. Nụ cười thường tỏ lộ một niềm vui sướng khi gặp một điều gì đó. Có thể là lâu ngày gặp mặt bạn bè, cũng có thể là vui mừng khi nhận được một món quà nhân ngày sinh nhật, ngày thành hôn… Người ta thường nói: Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ; mặt khác, các nhà khoa học cũng đã đưa ra một kết luận sau những lần dày công nghiên cứu như sau: cười làm cho các cơ trên khuôn mặt được co giãn, giúp lưu thông máu dễ dàng hơn; cười còn có tác dụng giảm stress… Nụ cười là một ngôn ngữ không lời nhưng có sức lan tỏa đến người xung quanh chúng ta. Nó dường như phá vỡ mọi hàng rào ngăn cách giữa những thù oán, chia rẽ, xua tan đi mọi băng giá vây kín cõi lòng người giá băng; đồng thời, nối kết tình bằng hữu trở nên thân thiện. Nụ cười khiến lòng trở nên nhẹ nhõm, thanh thoát và lạc quan. Trong lần tiếp xúc đầu tiên, nét mặt tươi cười sẽ khiến cho người tiếp chuyện cảm thấy không khí buổi gặp gỡ trở nên ấm áp, tâm lý thoải mái, hòa nhã, gần gũi và hứa hẹn cho một kết quả tốt đẹp. Nếu thực sự cười có nhiều ích lợi đến như thế thì tại sao chúng ta không tận dụng những cơ hội để cười, hoặc trao tặng nụ cười của mình cho người khác? Nói chung, chúng ta phải thực sự cảm thấy những giá trị của nụ cười; mặt khác, biết phát huy tối đa công năng của nụ cười chắc chắn sẽ thu lại hiệu quả như mong muốn. Vì vậy, hãy sống hết mình với người xung quanh; cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng không có nghĩa là cười một cách hời hợt, mỉa mai; đồng thời, biết dùng những dịp cần thiết để trao trặng món quà ấy cho người khác, bởi vì khi cho đi, chúng ta không làm nghèo chính mình nhưng trái lại còn nhận lại gấp bội.

Bên cạnh nụ cười thì sự lắng nghe cũng chiếm phần quan trọng. Thái độ lắng nghe ở nơi một người biểu hiện sự khiêm nhượng, quan tâm và tôn trọng đến nhu cầu của người khác khi họ giãi bày một nỗi niềm tâm sự. Giữa cuộc sống xô bồ, ồn ào, náo nhiệt, nếu mạnh ai nấy làm thì kết quả sẽ đi về đâu? Một tập thể không ai chấp nhận lắng nghe ý kiến của nhau thì chắc chắn tổ chức ấy sẽ không tồn tại lâu dài, chia rẽ đã báo hiệu một sự sụp đổ tiêu tan. Cũng vậy, trong cuộc đời, mỗi người cũng cần có một vài người bạn thận thiện để tâm sự vui buồn, sướng khổ, trao gởi những thao thức, nguyện vọng của nhau, cùng giúp nhau thực hiện nguyện ước của riêng mình… Điều tốt nhất là trân trọng cái cá biệt của từng nhân vị, lắng nghe không chỉ bằng đôi tai mà bằng cả tấm lòng chân thành. Nói như Đức cha Giuse Vũ Duy Thống: “chia sẻ khi thành công, cảm thông khi thất bại, đi lại khi cần thiết”. Như vậy, ta mới có thể sẻ chia nỗi niềm và đồng hành với tha nhân giữa cuộc sống lắm cam go, nhiều thử thách.

Ngày nay, sống giữa một xã hội phát triển đa phương tiện, con người cũng dần xa vắng những tình cảm quý báu mà vốn xưa nay cha ông thường đề cao. Cha mẹ vì lo miếng cơm, manh áo mà phải làm việc quần quật, vất vả suốt ngày khiến không có thời gian bên con cái. Nhiều trẻ em thiếu tình thương của cha mẹ, vì gia đình ly dị nát tan hoặc cha mẹ sống không mấy hạnh phúc. Các em như bị hụt hẫng tình thương của những người có trách nhiệm. Từ cuộc sống bất hạnh, thiếu sự quan tâm, tương lai của các em dần mờ tối và quạnh hiu. Bên cạnh đó, có rất nhiều gia đình đã và đang sống rất hạnh phúc, cha mẹ yêu thương con cái và giáo dục chúng hết mình, với ước mong con mình sẽ thành đạt trên con đường tương lai. Một sự quan tâm cần thiết giữa các thành viên trong gia đình dựng xây nên một tổ ấp tràn đầy yêu thương, và mang sắc màu của hạnh phúc. Sự quan tâm làm cho người gần người hơn, như vậy mới san sẻ niềm vui, nỗi buồn và cùng gánh vác trách nhiệm, dìu dắt nhau vượt qua biển đời đầy sóng gió, khó khăn.

Hai tiếng cám ơn luôn đặt trên môi miệng mỗi người, nó tuy ngắn nhưng mang đầy ý nghĩa; nó tầm thường nhưng cũng rất đỗi phi thường. Tiếc thay, nhiều người đã lãng quên hai tiếng ngắn ngủi ấy khi nhận lãnh một ân huệ đến từ người khác. Một cử chỉ chân thành, một lời cám ơn đơn giản tỏ lòng tri ân đối với người cho tức là bạn đã làm giàu cho chính bạn rồi. Hãy tận dụng những cơ hội để thốt lên lời “cám ơn” và thể hiện với tất cả tấm lòng chân thành.
“Món quà từ những nụ cười; món quà của sự lắng nghe; món quà từ sự quan tâm và món quà của lòng tri ân…” là những món quà đang tiềm ẩn trong mỗi con người. Những thứ đó tưởng chừng như rất hiếm hoi, khó tìm, song lại rất đỗi gần gũi với mọi người, ai cũng có. Rất đơn giản nhưng cần thực tập mỗi ngày mới có thể trao gởi đến với người khác được. Tóm lại, ta dễ dàng khám phá ra nơi bản thân còn có rất nhiều cái làm để làm quà và có thể đem tặng chúng cho người xung quanh. Những món quà đó sẽ mang lại giá trị gấp bội nếu được dùng phù hợp với môi trường. Những món quà tuy bé nhỏ ấy nếu được trang trí với những chiếc nơ đẹp của sự yêu thương, giấy gói quà là một con tim trong sáng cùng với tâm hồn thanh cao sẽ mang lại hạnh phúc cho tha nhân và làm gia tăng bậc thang giá trị cho chính mình.


Xuan Nguyen

HUYNH TRƯỞNG CHUẨN BỊ NOEL


Click hinh de xem tiep

Lượt xem:

Free Web Site Counter

Người đang theo dõi blog này

Powered By Blogger