Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2009

Trại Dự Bị Trưởng


Ngày 20 tháng 09 năm 2009 vừa qua, tại giáo xứ Rạng, có khoảng 70 em thuộc 3 giáo xứ: Rạng, Chính Toà, Thánh Mẫu tham dự trại Dự Bị Trưởng. Với sự quan tâm và chăm sóc, cha Quản Hạt Phan Thiết, cha xứ Thánh Mẫu và cha đặc trách Thiếu Nhi Thánh Thể hạt Phan Thiết đến ghé thăm để giúp các dự bị trưởng trưởng thêm tinh thần phục vụ.

Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

Mong ước đêm trung thu (Ti Gôn)

Theo làn gió nhẹ của mùa Thu, những chiếc lá bay theo cơn gió nhè nhẹ rơi xuống sân. Trong những tiếng ồn ào đông đúc của xe cộ, thì mùa Tết của thiếu nhi “Tết Trung Thu” cũng âm thầm bước đến, làm nhộn nhịp cả phố phường. tiếng trống Lân cứ vang vang, những đúa trẻ đùa nghịch vui cười, vỗ tay theo tiếng trống, trong tiếng cười cũng có những tiếng khóc, la, thét lên vì sợ con Lân đến gần. trên phố các gian hàng giăng đầy đèn, nào là đèn giấy, đèn điện tử, hình con lân, con cá, con heo…vv rất nhiều, má cái đèn nào cũng đẹp cũng rực rỡ đủ màu sắc. Trong những tiếng nhộn nhịp của phố phường, đón mừng Tết Trung Thu, thì trong nha thờ Chính Toà cũng không kém. Những buổi tập múa, tập nhảy của thiếu nhi, đầy sôi động, tiếng cười cứ đều đều vang. Mà quên mất con Lân trong nhà thờ múa cũng không kém con Lân trên phố đâu nha, Ông Địa thì cứ đùa nghịch té lăn tròn trên sân, làm tụi nhỏ ôm bụng cười. Nhìn nét mặt hớn hở của các em, thì biết chắc là các em đang nôn nóng như thế nào rồi. Niềm vui thì càng ngày càng dâng trào, nhưng những cơn mưa cũng theo đó mà ào ào tuôn rơi, có lúc mưa tát vào mặt thật đau, sấm sét đánh ầm ầm, làm ai cũng sợ. Rồi cơn mưa cũng tạnh dần, không biết tại sao niềm vui của các em giờ chỉ còn một nửa. Tôi còn nhớ rất rõ Tết Trung Thu năm nào cũng mưa như trút, làm cuộc diễu hành lồng đèn của các trường đều bị ướt te tua, trong nhà thờ thì trơn trượt, một số người còn bị ngã. Thấy các em mà lòng mọi người cứ nao nao làm sao, cứ sợ Trung Thu năm nay lại giống Trung Thu các năm trước, nếu mà như thế thì mất cả vui. Nhưng không thể nào không may như thế chứ. Năm nay đã có một số các em thiếu nhi được Xưng Tội Rước Lễ lần đầu, chắc các em ấy sẽ cầu nguyện nhiều lắm, cầu nguyện cho đêm Trung Thu trời sẽ không mưa, thay voà đó sẽ là một bầu trời đầy sao, trăng thì sang vằn vặt, để buổi văn nghệ mà các em đã cố gắng bao ngày tập dợt sẽ diễn ra tốt đẹp. Mong sao những lời cầu nguyện của các em sé được Thiên Chúa lắng nghe và đón nhận ngày Tết Trung Thu mà các em dâng lên Chúa. Và Trung thu năm nay sẽ tràn đầy tiếng cười, của những tâm hồn trong trắng đang đón chờ ngày Tết Trung Thu.
Ti Gôn

Thứ Tư, 16 tháng 9, 2009

Hình du ngoạn


Mời các bạn xem hình cha chính xứ du ngoại ở Hà Hội

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2009

Thông báo

KHAI GIẢNG LỚP GIÁO LÝ

Chúa nhật, ngày 20.09.2009 sẽ khai giảng lớp giáo lý, niên khoá 2009-2010. Những em đã đủ 6 tuổi (tức vào lớp 1 phổ thông) sẽ ghi danh vào lớp khai tâm 1.
- Thời gian ghi danh từ ngày 14.09.2009
- Lúc 7 giờ 30 đến 10 giờ 30
- Tại nhà xứ.
Khi đến ghi danh, xin mang theo Sổ Gia Đình Công Giáo.
Các lớp giáo lý khác, các em sẽ theo danh sách được niêm yết ở bảng thông báo để vào lớp.

Nó (Hoa Xương Rồng)



Nó ngồi lặng lẽ thu mình trong góc tối. Những giọt nứoc mắt long lanh rơi.Nó khóc.Phải,nókhóc.Đã từ rất lâu rồi nóthèm đựợc khóc.
Nó buồn vì đâu?Nó tự hỏi .Trong long nó giờ này còn lại gì? Có còn chăng là sự đỗ vỡ và tan nát của gia đình.Gia đình – hai tiếng thật thân thương nhưng sao lại gây cho nó quá nhiều nỗi đau.Cuộc sống của nó bây giờ là gi?Nó là ai? Nó muốn gì? Hàng ngàn câu hỏi ùa tới vây lấy nó, túm chặt lấy nó làm nó choáng ngợp và hơi thở muốn tắt lịm đi.
Giờ này nó cảm thấy mình thật bất lực, bất lực với chính mình. Nó muốn thoát ra khỏi con người hiện tại của nó nhưng nó làm sao đây?Nó không hiểu nổi mình.
Hôm qua,khi đi ăn chè với bạn bè nó,một cảm giác lạ lắm.Nó ngồi thừ ra,lòng chẳng biết nghĩ gì mà sao lòng buồn rười rượi.Xung quanh là bạn bè nó nhưng sao hôm nay nó thấy quá đỗi xa lạ và lacỉlõng.
Và nó kêu cầu Chúa.Mỗi lần buồn và nặng ưu tư hay bất kể gặp một chuyện gì trong cuộc sống ,nó đều kêu đến Chúa,nói với Chúa tất cả những gì trong lòng nó.Và nó tin Chúa nghe.Đối với nó , Chúa là một ngưòi bạn tuyêt hảo nhất.
Nó nghĩ về cuộc sống.Có những nỗi buồn mà nókhông hiểu. Nó có cảm giác tâm hồn nó đang trôi về một nơi rất xa.Trên dòng sông đó,chỉ một mình nó trên một chiếc thuyền đang trôi ngựơc dòng với các tâm hồn còn lại Các tâm hồn ấy đang trôi cùng nhau,cưòi nói rất vui.Riêng nó ,chỉ một mình mà sao buồn lặng lẽ. Nó buồn vì thế giới này thật hỗn loạn.Mọi người chà đạp lên nhau,chen lấn nhau để mà sống.Việc gì phải thế.Nó vẫn rất thong thả để sống,chẳng bon chen ,tranh giành,và dường như nó chẳng còn chỗ để đứng.Kệ.Nó ghét cái chật chội tù túng đó.Nó mơ ứoc vàluôn mơ ứoc mọi ngưòi sống yêu thương nhau hơn.
Nó lại nghĩ đến những miền đất nghèo, những ngưòi lam lũ,khó nhọc,trại cùi với những bệnh nhân thật tội nghiệp,những trại mồ côi với những mảnh đời bất hạnh…nó muốn ra đi đến những nơi đó.Nó thấy mình thuộc về những nơi đó.Ở đó nó thấy được tâm hồn mình thật bình an, chẳng phải sợ mất đi chính mình.Chứ chẳng phải như bây giờ ,nơi nó đang sống.Cuộc sống thành phố đầy đủ ,hiện đại nhưng sao nó lại cô đơn,chán chường
Nó ngứoc nhìn lên cây thánh giá,nó thấy gưong mặt Chúa Giêsu vẫn đang gục xuống buồn bã như cõi lòng nó lúc này.Nó khóc và lại khóc.Nó thích đến nhà thờ mộtmình mà chẳng có ai,chỉ cónó với Chúa là đủ rồi,nó nói chuyện,nó hát cho Chúa nghe.Chúa vẫn im lặng nhưng sao nó thấy lòng mình bình yên lạ.Nó thích nghe tiếng chuông nhà thờ,tiếng chuông thúc giục ,ru tâm hồn nó vào một cõi thật êm aí,chẳng vướng bận điều gì .
Một cảm xúc mãnh liệt trong lòng nó.Lạ lắm.Nó nghe được tiếng Chúa Giêsu gọi nó:”Hãy đến với Ta”
Nó lau nứơc mắt.Nó nhớ lại tất cả những gì Chúa đã ban cho nó .Đến bây giờ nó mới nhận ra Chúa nói đúng:Cuộc sống đời này thật chóng qua,chỉ có Chúa là nguồn bình an đích thực.Đó là chân lý.Thế thì tạ sao nó không sống theo chân lý ấy.Chẳng phải những lúc nó gặp đau khổ,vòng tay êm ái của Chúa vẫn nâng đỡ nó sao?Nó lại nhìn lên cây thánh giá rồi ngủ quên lúc nào không hay.Trong giấc ngủ ,tiếng chuông nhà thờ vẫn văng vẳng .Và nó lại nghe tiếng Chúa Giêsu gọi bên tai:” hãy đến gần với Ta hơn nữa.
Hoa Xương Rồng

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009

Cảm nhận từ Thánh Lễ nhậm chức của Đức Cha Giuse




Ngày 03/09/2009 đối với giáo phận Phan Thiết vá cách riêng đối với giáo xứ Chính Toà chúng tôi là một ngày trọng đại và đầy ý nghĩa mà hẳn mỗi Kitô hữu có mặt trong buổi lễ nhậm chức của Đức Tân Giám Mục Phan Thiết sẽ không thể nào quên.
Riêng với bản thân tôi, là dân Chúa trong cộng đoàn Kitô hữu và là một người huynh trưởng, tôi đã có những cảm xúc khó tả trong lòng mình.
Để chuẩn bị đón Đức Tân Giám Mục, Quý Cha ,và Quý khách khắp cả nước, toàn giáo phận cũng như giáo xứ Chính Toà chúng tôi đã chuẩn bị hết sức chu đáo. Riêng Thiếu nhi và Huynh trưởng chúng tôi thì được làm hàng rào danh dự để chào đón Đức Tân Giám Mục và Quý Cha. Tôi thấy đó là một niềm vinh dự lớn lao không những cho riêng bản thân tôi, cho các bạn huynh trưởng, các em thiếu nhi mà cho toàn thể mọi người trong giáo xứ Chính Toà chúng tôi.
Sau bao nhiêu ngày chuẩn bị và tập luyện, cuối cùng giây phút quan trọng đã đến. Dẫn đầu là Đức Cha Phaolô, tiếp đến là Đức Tân Giám Mục và các Quý cha. Các Cha bước đi trong hàng rào danh dự cùng với tiếng vỗ tay reo hò của các em Thiếu nhi, các quang khách, trong tiếng trống kèn tưng bừng rộn ràng. Nhìn ai cũng vui mừng hân hoan và tôi cũng vậy. Cảnh tượng này làm tôi chợt nhớ đến cảnh tượng CHÚA GIÊSU tiến vào thành…
Có một niềm vui lớn mà tôi thấy được là các Cha ai ai cũng vui khi đi qua hàng rào danh dự do huynh trưởng và Thiếu nhi xếp. Các Cha khen “Thiếu nhi ở đây ngoan ghê” hay “Thiếu nhi ở đây tổ chức tốt nhỉ”. Khi nghe những lời khen đó tôi thấy rất vui và tự hào, đó là một nguồn động lực lớn cho Thiếu nhi Thánh Thể Chính Toà và qua những lời khen đó tôi càng ý thức rõ sứ mạng của người huynh trưởng trong việc dẫn dắt các em,phải làm cho các em ngày càng ngoan hơn nữa, yêu mến Chúa hơn nữa Và nhiệm vụ đó không chỉ riêng đối với huynh trưởng chúng tôi mà là tất cả mọi người trong giáo xứ đặc biệt là cha mẹ và gia đình của các em.
Thánh lễ đã diễn ra hết sức long trọng .thiêng liêng và đầy tinh thần hiệp nhất. Nhìn các Cha bước đi trong lúc ca nhập lễ “… Muôn tiếng ca vang hoà lời chúc tụng.con Linh Mục Chúa,vui lên bàn Thánh..”, tôi có một cảm giác xúc động khó tả. Chúa đã ban cho đời những Linh Mục để chăn dắt đoàn chiên của Chúa, và trong lòng tôi thấy được tầm quan trọng của các Linh Mục trong việc rao giang Lới Chúa, và đó cũng chính là nhiệm vụ của tôi và mọi Kitô hữu nữa.
Có một cảm giác rất rõ trong lòng tôi ngay lúc dâng thánh lễ là Tình yêu của Chúa thật lớn lao. Bởi vì Chúa đã không để giáo phận chúng tôi không có Đức Giám Mục, thiếu thốn Linh mục …Tôi chợt nghĩ đến những nơi còn thiếu thốn Đức Giám Mục, linh muc, những nơi khó khăn mà anh em tôi không có đầy đủ điều kiện để tham dự một thánh lễ như tôi đang tham dự. Tôi thầm cảm ơn Chúa và cầu xin Chúa ban ơn cho những nơi khó khăn chưa có nhà thờ, cầu xin cho ơn gọi linh mục và càng có thêm nhiều tấm lòng quảng đại hi sinh sống lời Chúa để giúp người, cho tinh thần yêu thương của Chúa ngày càng lan rộng.
Thánh lễ đã kết thúc nhưng dư âm của nó vẫn vang vọng mãi trong tôi. Năm nay là Năm Thánh Linh Mục, tôi và các bạn hãy cầu nguyện cho các Cha thêm lòng yêu mến Chúa để sống đời Thánh hiến,c ầu nguyện cho Đức cha Phaolo với những gì Ngài đã cống hiến cho giáo phận, cầu nguyện cho Đức Tân Giám Mục trong nhiệm vụ mới. Tôi tin rằng mọi sự đều tốt đẹp theo Thánh Ý của Chúa .
Hoa Xương Rồng

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2009

Thư chung của Đức Cha Phaolô


Tòa Giám Mục Phan Thiết
422 Trần Hưng Đạo TP Phan Thiết

Phan Thiết ngày 25 tháng 8 năm 2009.

THƯ CHUNG

Kính gởi: Quí Cha,
Quí Tu Sĩ Nam Nữ, Chủng Sinh
và Anh Chị Em thân mến.
Vừa qua, tôi đã nhận được văn thư của Tòa Thánh thông báo cho biết việc từ nhiệm của tôi vì lý do tuổi tác theo giáo luật đã được chấp thuận, và việc bổ nhiệm Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống thay thế tôi lãnh đạo Giáo Phận Phan Thiết.
Vậy hôm nay tôi gửi thư chung đến Quí Cha, Quí Nam Nữ Tu sĩ, Chủng Sinh trước quyết định quan trọng này của Tòa Thánh và cũng để chào tạm biệt Anh Chị Em.
Văn thư Tòa Thánh đề ngày 10 tháng 7 năm 2009, số 3077/09, do Đức Hồng Y Ivan Dias, tổng trưởng Bộ Loan Báo Tin Mừng Cho Các Dân Tộc, như sau :
Đức Cha đáng kính,
Tôi vui mừng thông báo cho Đức Cha biết Đức Thánh Cha đã bổ nhiệm Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống, cho đến nay là Giám mục phụ tá của Giáo phận TP HCM, để Ngài kế vị Đức Cha, làm chủ chăn Giáo Phận Phan Thiết và sắc lệnh bổ nhiệm sẽ được công bố ngày 25 tháng 7 năm 2009, ngày lễ Thánh Giacôbê Tông Đồ.
Thánh Bộ Loan Báo Tin Mừng Cho Các Dân Tộc chân thành cám ơn Đức Cha trước lòng nhiệt thành tận tụy mà Đức Cha thể hiện trong cương vị lãnh đạo của vị mục tử.
Cầu xin Thiên Chúa làm cho những hạt giống mà Đức Cha đã gieo vãi cách quảng đại trong những năm Cha thi hành sứ vụ Giám mục, đem lại nhiều hoa trái không những cho Giáo Phận của Đức Cha, mà cho cả Giáo Hội Việt Nam. Tôi cũng cầu xin Thiên Chúa giàu lòng thương xót ban cho Đức Cha sức khỏe dồi dào trong tuổi già để Đức Cha còn phục vụ Giáo Hội và các tâm hồn bằng những phương thế khác, nhưng không kém phần hiệu qủa.
Cầu chúc Đức Cha bình an, vui vẻ, khỏe mạnh. Xin Đức Cha đón nhận nơi đây những tâm tình biết ơn và huynh đệ trong Trái Tim Mẹ Maria.
Hồng Y Ivan Dias
Tổng Trưởng ấn ký
Tổng Giám Mục Robert Sarah
Thư Ký
Kính thưa Quí Cha và Anh Chị Em,
Chúng ta hãy cùng nhau tạ ơn Chúa trước tin vui trọng đại này của Giáo Phận. Dù qua bao khó khăn, Chúa đã ban cho Giáo Phận luôn luôn có mục tử để lo cho đoàn chiên, và hôm nay Đức Tân Giám Mục trẻ trung, thánh thiện sẽ dìu dắt Giáo Phận qua một giai đoạn mới đầy hy vọng.
Phần tôi, đã được Chúa gọi để phục vụ Giáo Phận từ ngày 11 tháng 8 năm 2001 với bốn năm làm giám mục phó giúp Đức Cha Nicôla và bốn năm thay thế Ngài để điều hành Giáo Phận. Tôi biết mình tuổi đã lớn, khả năng có giới hạn, nhưng tôi chấp nhận lãnh trách nhiệm, dù biết mình sẽ chẳng làm được bao nhiêu, nhưng ít ra tạm thời cáng đáng mọi công việc mục vụ để Giáo Phận khỏi thiệt thòi trong lúc tình hình đang đầy khó khăn.
Bây giờ được Tòa Thánh cho nghỉ hưu là hạnh phúc cho tôi và cũng hạnh phúc cho Giáo Phận, vì có vị lãnh đạo mới trẻ trung và năng nổ để phục vụ Giáo Phận.
Nhìn lại tám năm phục vụ Giáo Phận, tôi thấy phải biết ơn Quí Cha, Quí Tu Sĩ Nam Nữ và Anh Chị Em đã giúp tôi chu toàn trách nhiệm của mình. Nhưng là con người, bao giờ cũng còn những thiếu sót, nên trong lúc điều hành Giáo Phận có khi chu toàn chưa hết trách nhiệm, có lúc va chạm người này kẻ khác, tôi chân thành xin mọi người rộng lượng bỏ qua.
Tôi cũng ghi nhận sự giúp đỡ của chính quyền các cấp trong cuộc đối thoại hài hòa để thỏa mãn những nhu cầu của Giáo Phận và thi hành các trách nhiệm của mình.
Ngày 31 tháng 8 năm 2009 tới đây, Đức Tân Giám Mục sẽ ra nhận nhiệm sở và ngày 03 tháng 9 năm 2009 Ngài sẽ cử hành lễ nhậm chức tại nhà thờ Chính Tòa Phan Thiết. Kính mời Quí Cha, Quí Tu Sĩ Nam Nữ, Chủng Sinh tham dự đông đảo lễ nhậm chức này để tỏ lòng tôn kính và vâng phục Đức Tân Giám Mục.
Phần tôi, sau khi bàn giao công việc, tôi sẽ trở lại Tu Đoàn Bác Ái Xã Hội để tiếp tục công trình phục vụ người nghèo và anh chị em lương dân. Đó là mục tiêu của cả cuộc đời mục tử với khẩu hiệu “Tin Mừng Cho Người Nghèo Khó” (Lc 4,18).
Cầu chúc Anh Chị Em ngày càng thêm mạnh mẽ trong Đức Tin, vững vàng trong Đức Cậy và nhiệt thành trong Đức Mến. Xin mọi người tiếp tục cầu nguyện cho tôi.
Thân ái,

+Phaolô Nguyễn Thanh Hoan
Giám Mục Phan Thiết

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2009

Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2009

Nỗi buồn của người không may (Ti Gôn)



Ngày 13/6, Tôi cùng đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể nhà thờ Chính Toà đi Hành Hương tại trung tâm Hành Hương Đức Mẹ Tapao, ngoài đoàn Thiếu Nhi nhà thờ chúng Tôi, còn có rất nhiều đại diện Thiếu Nhi của toàn thể Giáo Phận tập trung tại Thánh Địa Tapao.
Mở đầu là nghi thức chào cờ, tiếp đến là Thánh Lễ, trưa khoảng 11giờ là bắt đầu ăn cơm, sau bữa cơm trưa thì chúng tôi tập trung đi lên Thánh Tuợng Mẹ Tapao. Trời lúc này rất nóng, người đi lên đi xuống thì chen chúc nhau, thậm chí còn bị ắp tắt giao thông nữa. Nhìn khuôn mặt của các em Thiếu Nhi và các Huynh Trưỏng lúc này thì giống như là vừa uống mấy lít rượu, mặt ai cũng đỏ như đang say, ở đó còn có cả Cha Phó gx.Chính Toà nữa khuôn mặt Cha lúc này không đỏ mà là đen luôn. Thời tiết oi bức nên không ai chịu nổi, đã có một số Thiếu Nhi xỉu ngay trên Thánh tượng Mẹ vì quá ngộp, trong đó có một Huynh Trưỏng cũng xỉu mà bị nặng hơn mấy em Thiếu Nhi. Tôi cùng một số anh chị trong Huynh Trưởng đưa cô bạn đó xuống, cũng may mà dưới chân núi có một trạm y tế, chúng tôi đưa cô bạn có vào trạm y tế để nghỉ mệt, sau đó các chị lúc nảy cùng đi xuống trở về Khán Đài để tập trung, còn Tôi ở lại chăm sóc cô bạn đó. ở trạm y tế Tôi gặp được một Xơ và nói chuyện với Xơ.
Tôi nói với Xơ ở trung tâm này có rất nhiều người ăn xin, nhưng trong số họ có người thật và cũng có người giả vờ, Xơ kể cho Tôi nghe nhưng câu chuyện mà Xơ tìm hiểu được về họ. trong số họ có người làm cho ống quần của mình rộng ra rồi co chân vào nằm trên những bậc thang, có người không làm gì chỉ ngồi một chổ, có người thì cho con mình nằm trên một miếng ván gỗ đắp đầy vải rách, đen thui. Trong số họ không ai muốn đi xin, chỉ vì họ đã già bị con cái bỏ rơi, có người có con cái nhưng con cải của ho có gia đình và cũng khó khăn nên không thể nuôi nổi mẹ mình, có người vợ chồng ly dị bỏ lai mấy đứa con cho bà nuôi, mà bà thì già rồi không đi làm được nũa nên phải đi xin. Tuy họ là người có đủ tay chân và còn khoẻ nhưng họ là người già, mà đã già thì đi xin việc đâu có ai cho làm nên không còn cách nào khác họ phải đi xin. Thông thường mọi người hay nghĩ rằng, ăn xin mà một hay hai người thì còn có thể cho, chứ ăn xin mà ngồi từ chân núi lên đến đỉnh núi Đức Mẹ thì chắc chắn là có người giả vờ, đâu ai biết rằng đằng sau cái vóc dáng ăn xin đó là biết bao câu chuyện buồn. Mặc dù họ đủ chân tay, không què, không mù nhưng họ có những hoàn cảnh riêng. Tôi nghĩ, nếu mình cho họ đó là mình đã làm một việc tốt, cho dù họ có dối gạt mình đi chăn nữa thì đó cũng không phải là điều họ muốn, vì nếu họ không làm cho mình trở nên xấu xí, bệnh tật thì chẳng ai cho họ tiền cả. Giờ Tôi mới hiểu không phải họ muốn đội lốt xấu xí, bệnh tật để lừa gạt mọi người mà là vì cuộc sống, vì nuôi cháu, vì bị bỏ rơi hay là quá khó khăn nên họ mới làm vậy. Xơ còn kể cho Tôi nghe về một người phụ nữ. Người phụ nữ này có lần mặt đồ như một người đang mang thai đến gặp Xơ, Xơ nói Chị ấy đang mang thai mà còn đi đâu, nhưng thật ra cái to to kia không phải là đang mang thai mà là một cái áo mưa, rồi có lần Chị ấy ăn mặc giống y như một Nữ Tu đến gặp Xơ, Xơ cũng hỏi Chị ấy có phải là Nữ Tu hay không, Chị ấy trả lời "em không phải là Nữ Tu nhưng em muốn người ta nhìn Em giống một Nữ Tu", rồi lần thứ 3 Chị đến gặp Xơ trên người mặt một bộ đồ màu đỏ. Chị ấy bảo là Cha muốn Chị ấy mặc như thế, Xơ cứ tưởng là Cha Xứ bảo Chị mặc như vậy, nhưng không, người Chị ấy muốn nói đến là Cha trên trời, mọi người ai cũng cho Chị ấy là bị bệnh tâm thần, vì khi chị ấy lần hạt trên tượng Đức Mẹ thì chị ấy giật rất dữ dội, sùi cả bọt mép, vật lộn với chính mình giống như là bị Quỷ nhập. Nhưng chị ấy bảo "Em phải đền tội, vì tội lỗi nhân loại, Mẹ muốn Em làm thế". Có người bảo chị ấy được khắc 5 dấu Thánh nên Chị ấy phải chịu đau khổ.
Mỗi người điều có một nỗi buồn riêng nếu Ta không tìm hiểu thì sẽ không bao giờ biết được. chính Tôi có lần còn cảm thấy Mình là một người không may, nhưng thật ra còn có rất nhiều ngưòi không may hơn Tôi. Nhìn thấy họ Tôi mới biết mình là một người Hạnh Phúc, Hạnh Phúc vì được Chúa ban cho môt thân thể toàn vẹn, khoẻ mạnh, còn họ thì lại khác. Trong số họ có những người mù không nhìn thấy được cái đẹp ở cạnh bên, như thiên nhiên, như đồng lúa và Đức Mẹ Tapao nữa, người mù đó chỉ ngồi một chỗ chờ những người khách hành hưong tốt bụng, đi ngang cho họ ít tiền để sống qua ngày, nhưng thật sự thì họ không mù, họ vẫn có ánh sáng, vẫn nhìn thấy được, nhưng họ phải nhắm đôi mắt nhìn sự vật, nhìn thiên nhiên, nhìn con cháu lại để mà lo cho cuộc sống và mỗi ngày của họ cứ thế trôi qua. Nỗi niềm của họ được giấu kín trong lòng chỉ mong Thiên Chúa thứ tha đừng trách tội.
Ti Gôn(14/06/2009)

Cảm nhận về chuyến hành hương Đức Mẹ TàPao 13/06/2009


 

Trứớc lúc lên đường:

Để chuẩn bị cho chuyến hành hưong này, tôi cùng các bạn huynh trưởng và các em thiếu nhi đã có 3 ngày tĩnh tâm hết sức sốt sắng , chu đáo và đầy ý nghĩa.Tôi đã cảm nhận được sự sốt sắng và háo hức của các em,và tôi đã tin và khẳng định rằng các em thiếu nhi trong giáo xứ đã được trang bị đầy đủ tinh thần cũng như lòng yêu mến Chúa và Mẹ để lên đường.

Đã đến giờ xuất phát:

Đúng 4 giờ sáng, xe xuất phát .Sau bao ngày mong đợi giờ đây cũng đã đựơc toại nguyện.Mặc dù dậy sớm và còn rất buồn ngủ nhưng sao nhìn không khí rộn ràng trứoc khi lên đường đặc biệt là sự háo hức của các em,trong lòng tôi có một cảm giác vui mừng hân hoan khó tả.Và trong đầu tôi đã hiện ra cảnh tượng khi lên Tà pao chắc chắn sẽ rất vui và đầy thánh thiện.

Đã đến Tà Pao:

"Đoàn chúng con nay về bên Mẹ, giữa núi rừng bao la hùng vĩ"

Vâng, hàng ngàn em thiếu nhi từ các giáo xứ cùng bao nhiêu khách hành hưong đều đã tập trung về.Tôi có cảm giác hẳn Mẹ từ trên núi đã nhìn thấy đoàn con của Mẹ và tôi nghĩ Mẹ đang cưòi với các em thiếu nhi và chúng tôi.

Khi đưa mắt đảo quanh nhìn các em thiếu nhi của xứ tôi và xứ bạn ,dù thôn quê hay thành thị, tôi thấy các em thật đáng yêu làm sao,đặc biệt là thiếu nhi của giáo xứ tôi.Các em thật khác xa so với lúc còn ở xứ, đáng yêu bởi vì bên cạnh một chút ngỗ nghịch như mọi ngày nhưng sao nhìn các em thánh thiện biết bao và tôi có thể cảm nhận được tình yêu của Chúa và ơn lành của Mẹ Tà Pao đang cư ngụ dồi dào trong các em và tất cả mọi người.Trong lòng tôi dấy lên một niềm tin mãnh liệt ,tôi tin vào sức mạnh phong trào Thiếu nhi Thánh thể của giáo xứ tôi và tòan giáo phận cũng như thế giới.Tôi tin chuyến hành hương này là một hống ân bao la của Chúa để các em thiếu nhi trưỡng thành hơn trong Đức tin ,để các em mãi là những mầm non tưong lai của Giáo hội.

Tôi nhìn thấy có một số em thiêu nhi ở xứ tôi cũng như xứ bạn có nét mặt không tương xứng với tuổi đời các em.Chắc có lẽ do hoàn cảnh các em phải lăn lộn với đời sớm và gưong mặt các em hằn lên nét lam lũ già dặn.Nhưng khi nhìn sâu vào ánh mắt các em, nhìn nụ cưòi cùa các em ,các em vẫn còn ngây thơ lắm, thánh thiện lắm.Và trong lòng tôi rộn lên một nỗi niềm xúc động khó tả .

Khi đang đứng cầu nguyện trứoc thánh tưọng Mẹ Tà Pao,thì bất chợt tôi gặp một ánh mắt non nớt của một em,em đang cầu nguyện rất tha thiết trong khi biết bao bạn đang chạy giỡn.Em đó tôi không biết tên nhưng đó là thiêu nhi của xứ tôi.Tôi nhìn em và em cũng bẽn lẽn nhìn lại tôi.Và đó chính là hình a3nh làm tôi thật xúc động.

Mặc dù nắng chang chang và đưòng núi cũng rất khó khăn,mặc dù sự chen chúc và ồn ào vì quá đông nhưng tôi vẫn cảm thấy được sự thánh thiên và ân sủng,vẫn cảm thấy đựoc tinh thần hi sinh và hợp nhất.

Buổi hành hưong đã kết thúc tốt đẹp trong tình yêu của Chúa,thời tiết thuân lợi,trời trong xanh như màu áo của Mẹ ,mọi sự đều tốt đẹp.Toi không biết làm gì hơn là tạ ơn Chúa và Mẹ Tà pao.Tôi và các bạn hãy cầu nguyện cho phong trào TNTT,xin Chúa gìn giữ các em để tâm hồn các em không bị hoen ố trứoc những cạm bẫy của cuộc đời ,để các em sống chứng nhân cho Chúa Kitô.Amen

Cẩm Nhung

Lượt xem:

Free Web Site Counter

Người đang theo dõi blog này

Powered By Blogger