Thứ Hai, 22 tháng 2, 2010


PHO TƯỢNG ( ti gôn )
Nhìn từ trên xuống dưới nó chỉ là một pho tượng bình thường, đứng trơ trơ chẳng nhúc nhích, ko nói được như một con người. Nó chẳng phải từ dưới đất chui lên hay, cũng chẳng phải từ trên trời rơi xuống mà nó được tạc bởi tay con người. Từ đầu tóc, mặt, mũi, tay chân..vv. Nhìn kĩ từ trán xuống chân mày, rồi đến mí mắt và đến mi mắt tôi dừng lại ở đôi mắt. Đôi mắt sâu thẳm, chất chưa nhiều nỗi niềm có vẻ hơi buồn một chút nhưng nhìn môi lúc nào cũng như đang mỉm cười. Tuy nhìn đôi môi như đang mỉm cười kia thật hay nhưng tôi không muốn dừng ở đó. Tôi lại trở về đôi mắt, tôi nhìn rất lâu, ko hiểu sao nhìn vào đôi mắt đó tôi cảm thấy nó như muốn nói lên điều gì đó, nó long lanh, long lanh như muốn nhỏ lệ nhưng lệ chỉ lưng tròng, nước mắt như muốn chảy ngược vào trong. Mắt tôi cư muốn nhìn, nhìn vào đôi mắt đó không muốn rời đi chỗ khác. Không biết người tạc pho tượng là ai, ko biết mọi người nghĩ thế nào về Người này, riêng tôi xin tặng cho đôi bàn tay của Người này hai chữ “Tuyệt Vời”. Tuy chỉ là một pho tượng như bao pho tượng khác thôi nhưng dường như nó có linh hồn. Nó làm cho tôi có cảm giác như Nó đang nhìn mình, nhìn mình mỉm cười và cũng cần mình để chia sẻ tâm sự. Đôi mắt của pho tượng làm tôi suy nghĩ rất nhiều, tôi đã đặt ra rất nhiều câu hỏi: phải chăng pho tượng mà tôi cảm thấy có linh hồn kia đang thiếu hơi ấm, phải chăng Nó nhìn mọi Người chư không phải riêng tôi và phải chăng nó cần sự giúp đỡ…vvrất nhiều. Và tôi chợt hiểu rằng đôi mắt này khôngchỉ cần riêng tôi để chia sẻ mà nó cần rất nhiều, rất nhiều người chung tay góp sức. Không phải góp bằng tiền cho có lệ, cũng không phải bằng việc gì đó lớn lao để mọi người chú ý đến mình. Cái mà Nó cần là những lời cầu nguyện của mọi người, Nó cần lắm những trái tim biết yêu thương, Nó cân rất nhiêu sự chia sẻ cho những người không may. Suy nghĩ này không phải là của một pho tượng đứng trơ trơ, vô tri, vô giác, pho tượng mà tôi đang nói đến đây là Pho Tượng KiTô Vua. Thông qua đôi mắt muốn nhắn nhủ mọi người, bằng hình thúc này hay bằng hình thức khác khuyên mọi người cùng hiệp thông Cầu Nguyện, hãy năng lần hạt, hãy cứu lấy những tâm hồn đang lâm lạc bằng những lời kinh, phó dâng hết tâm hồn lên cho Ngài. Và qua đôi mắt Chúa Cha muốn nói với mọi người là Hãy Yêu Thương Nhau.

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

TÌNH YÊU

Tôi thường tự hỏi rằng :"Nếu Thiên Chúa yêu thương con người muốn con người vào hưởng niềm vui thiên đàng .Tại sao Thiên Chúa lại không tạo dựng con người giống như các vị thánh đi như vậy chẳng phải là tốt hơn sao".
tôi cũng không phải khổ ở đời này và Chúa cũng không phải chết một cách nhục nhã để cứu chuộc con người.
Nhưng cho đến hôm nay tôi mới thật sự hiểu rằng ,chỉ khi tôi hoàn toàn gục ngã ,tôi đã phản bội Chúa bao lần Chúa đã không bỏ rơi tôi .Như một người cha nhân hiền nâng con mình dạy khi nó gục ngã ,lúc đó tôi mới cảm nhận một tình yêu thật sự .Một cảm xúc dâng trào trong trái tim .Tôi gần như bật khóc khi cảm nhận được một tình yêu vô bờ bến .
tôi nghiệm ra rằng chân lí "không gì quí hơn tình yêu của người thí mạng sống vì bạn hữu mình".
Chỉ khi bạn gục ngã ,đau đớn có bàn tay vô hình của Chúa qua lời kêu xin của bạn nâng bạn lên từ đau khổ bạn mới cảm nhận được tình yêu của một vị Thiên Chúa cao cả đối với một con người nhỏ bé chỉ là những hạt bụi.Chúa muốn bạn thấy được tình yêu của Ngài giống như tôi.
Angel baby

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2010

THÔNG ĐIỆP MÙA XUÂN


Nắng rất vàng, một màu vàng ngọt như mật. Bầu trời trong xanh vời vợi. Từng cơn gió nhẹ lùa miên man len vào kẽ lá, vờn theo một suối tóc đen huyền giữa phố làm ngây ngất lòng ai. Trong làn gió, thoang thoảng đâu đây một mùi hương rất quen thuộc. Mùi hương nồng nàn, êm ả của mùa xuân. Xuân duyên dáng đang ngự đến chan hòa khắp mọi nơi.
Mùa xuân luôn gắn liền với tình yêu và hạnh phúc. Xuân đến mang theo niềm vui cho thiên nhiên và con người. Nụ cười ai cũng như rạng rỡ,vui tươi hơn khi chào nhau trong những ngày xuân về.
Một buổi sớm đạp xe trên đường, lòng tôi thấy thanh thản kì lạ. Ánh mắt tôi chợt dừng lại ở một hình ảnh rất quen thuộc. Một chiếc xe gỗ chở đầy cây cảnh và hoa đang thấp thoáng giữa dòng xe cộ đan xen nhau. Từng chồi lá xanh xanh, từng nụ hoa chúm chím rực rỡ sắc màu đang đung đưa theo gió. Ánh nắng bình minh làm cho lá và hoa thêm xinh tươi. Hoa như đang cười với nắng. Giữa phố phường nhộn nhịp, chiếc xe gỗ chở những bông hoa xinh tươi ấy là một nét chấm phá kì diệu và yên bình trong tác phẩm của cuộc sống. Và người bán hoa dạo, dù bán với mục đích kiếm sống hay vì sở thích thì ông vẫn như một nghệ sĩ giữa đời thường, tôi vẫn thấy nét rạng rỡ vui tươi trên gương mặt già nua của ông. Lòng tôi cũng chợt thấy vui lây.
Dọc các dãy phố, trước hiên nhà, những mâm củ cải, những rổ củ kiệu… đã được bầy ra để phơi cho kịp nắng. Đâu đó rộn vang tiếng cười đùa của những gia đình đang quét dọn, lau chùi, sơn phết nhà cửa chuẩn bị đón Tết.
Phố phường tấp nập thêm. Mọi hoạt động buôn bán sinh hoạt cũng rộn ràng hơn. Ai nấy đều hối hả.
Một chiếc xe hoa băng ngang qua mang theo một tình yêu đã kết trái.Cô dâu chú rể cười tươi và sung sướng với hạnh phúc lứa đôi…
Tết đang đến thật gần.

Nhưng vào một buổi chiều, tôi lang thang trong khuôn viên thánh đường. Không khí đón Tết bên ngoài rộn ràng bao nhiêu thì tại đây, trong nhà Chúa, không khí lại tĩnh lặng, âm thầm bấy nhiêu.Vẫn những khuôn mặt quen thuộc mà tôi vẫn gặp trong giờ lễ thường ngày.Bình thường lễ đã vắng, nhưng những ngày cận Tết, lễ còn vắng vẻ hơn. Ai cũng bận rộn việc nhà cửa, cơ quan, buôn bán lo cho Tết.
Nhưng trong không gian lặng lẽ đó, cái tôi lưu tâm và cảm nhận được đó là tâm tình sám hối và cảm tạ. Cuối năm rồi, tâm hồn ai cũng dễ lắng đọng, dể bình tâm mà nhớ lại những lỗi lầm và thiếu sót với Chúa và anh em, tạ ơn Chúa với những ơn lành Chúa đã ban trong suốt năm qua. Sám hối để Chúa đổi mới tâm hồn mỗi người thành một mùa xuân mới sau những ngày đông u ám, mù mịt.
Chúa là mùa xuân vĩnh hằng và là mùa xuân mang lại hạnh phúc thật cho con người. Mùa xuân ấy đã đến, đã sống và ở lại giữa con người. Mùa xuân đất trời sẽ qua đi nhưng mùa xuân của Người luôn tồn tại vĩnh viễn.Mùa xuân đất trời có đẹp bao nhiêu cũng không thể sánh bằng mùa xuân của Người. Chính vì thế dù Tết đang đến, dù xuân đang vui, tôi đến nhà thờ mà vẫn thấy không khí tĩnh lặng. Nhưng chính trong sự tĩnh lặng đó lại mang một sức sống mãnh liệt của những tâm hồn khao khát hạnh phúc và mùa xuân nơi Đức Giêsu Kitô. Thập giá là mùa xuân. Chính cái chết và sự sống lạ của Người đã chứng minh điều đó.

“ Lạy Chúa, một mùa xuân mới nữa lại đến. Xin Chúa cho chúng con ý thức được Chúa mới chính là mùa xuân mà chúng con cần phải chào đón vào trong tâm hồn mình. Xin cho chúng con biết rằng Chúa ban cho nhân loại mùa xuân thiên nhiên là để chúng con nhớ đến mùa xuân của Chúa, để chúng con cũng biết làm mới tâm hồn mình để luôn đón Chúa xuân ngự đến. Và xin cho chúng con biết quý mùa xuân của tâm hồn mình hơn là mùa xuân của cám dỗ,xa hoa,bạc tiền, ăn chơi, chè chén say sưa và nhiều hưởng thụ khác. Xin ban cho chúng con một mùa xuân của yêu thương, hợp nhất và an bình trong vòng tay bao la của Chúa, Amen”.

Hoa Xương Rồng

Thứ Ba, 2 tháng 2, 2010

NGÀY CHÚA NHẬT BÌNH AN


Sáng chủ nhật, tôi thức dậy sớm hơn mọi ngày. Ánh nắng mai xuyên qua cửa sổ, tiếng chim hót rộn ràng báo hiệu một ngày mới tươi đẹp bắt đầu. Tôi thấy lòng phấn khởi lạ thường. Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, tôi đọc kinh.Và tôi đứng trước gương, chỉnh sửa quần áo cho gọn gàng, Tôi ngắm mình trong bộ đồng phục huynh trưởng. Tôi thấy mình tự hào và hân hoan. Logo “THIẾU NHI THÁNH THỂ VIỆT NAM” vẫn nằm ngay trên ngực áo bên trái – nơi trái tim ngự trị, nhắc nhở tôi về sứ mạng người huynh trưởng mà Chúa đã ban cho tôi.
Con đường từ nhà tôi đến nhà thờ không bao xa nhưng sao tôi thấy yêu nó vô cùng. Mỗi buổi sáng Chúa nhật, tôi đạp xe đi lễ mà trong lòng lúc nào cũng mong cho mau tới nhà thờ. Ngôi nhà thờ Chính Tòa thân yêu vẫn hiện diện rất ung dung nhưng lại đấy mời gọi. Tôi ngắm các em thiếu nhi đang vui đùa rất ư hồn nhiên trong bộ đồng phục thật đẹp với đủ các màu khăn. Chẳng giống với những lúc các em ranh mãnh canh me các anh chị huynh trưởng sơ ý là tranh thủ nói chuyện trong giờ lễ. Thậm chí lỡ có bị bắt quả tang vẫn rướng cổ lên chối leo lẻo. Tôi chợt cười một mình, cảm thấy các em cũng thật khó hiểu.
Thường thì mọi người mong đến ngày chủ nhật để ngủ nướng, để xả stress sau một tuần học tập và làm việc vất vả. Nhưng tôi mong đến ngày Chúa nhật không đơn thuần chỉ có thế, mà là lúc tôi và các bạn tôi hi sinh đến với Chúa trong sứ mạng người Huynh trưởng. Tôi thường gọi ngày Chúa nhật là “Ngày Phục Vụ”. Bởi vì từ sáng tới tối, có nhiều hoạt động phục vụ dành cho Huynh trưởng chúng tôi. Sáng: đi lễ Đoàn Thiếu Nhi, chiều: giữ xe, tối: học giáo lý và sinh hoạt. Từ trong thâm tâm tôi, tôi rất yêu quý ngày Chúa nhật- ngày tôi và các bạn tôi làm việc cho Chúa mà không một chút vướng bận.Tôi thấy đời mình bình an và đầy ý nghĩa.Và tôi đã từng ước ao phải chi ngày nào trong cuộc sống của tôi cũng đều là “Ngày Chúa nhật bình an”.
Nhưng cuộc sống không phải được như mình muốn.
Bây giờ, tôi vẫn dậy sớm vào ngày Chúa nhật nhưng không phải để đi lễ mà là đi làm.Tôi thấy rất khó chịu. Mỗi lần đạp xe đi ngang qua nhà thờ đến chỗ làm, mắt tôi hướng vào trong, vẫn nhà thờ thân yêu của tôi, vẫn các em thiêú nhi dễ thương của tôi, vẫn những người bạn của tôi đang khoác trên mình chiếc khăn đỏ thắm. Tôi thấy nhớ, thấy ao ước và một chút tan nát trong lòng. Tự dưng tôi không muốn đến ngày Chúa Nhật một chút nào…Tôi thấy đời mình như đang bị mất mát. Tôi như đang sống trong sự dằn vặt mà chỉ có tôi dằn vặt chính tôi.
Nhưng từ từ, tôi cũng bình tâm lại mà suy nghĩ. Những đau buồn trong tôi cũng nguôi ngoai dần. Tôi biết Chúa vẫn thông cảm cho tôi. Tôi đã lớn, phải đi làm, phải phụ ba mẹ lo cơm áo gạo tiền. Chúa chỉ muốn tấm lòng tôi mỗi khi tôi đến với Người dù chỉ là dăm ba phút cầu nguyện sau một ngày đi làm mệt nhọc.Tôi muốn đến với Người bằng nghững thời gian nhỏ nhoi mà tôi có được như bà góa trong tin mừng Mc 12,43 “Thầy nói thật với các con, trong những người đã bỏ tiền vào hòm, bà góa nghèo này đã bỏ nhiều hơn hết”
Nghĩ đến đây, tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng và bình an hơn. Tôi có cảm giác Chúa đang mỉm cười với tôi. Mãi mãi, ngày Chúa nhật vẫn là “Ngày Chúa nhật bình an “ của tôi, nếu trong lòng tôi thực sự có Người.
Và các bạn của tôi ơi, hãy yêu quý ngày Chúa Nhật và mọi ngày trong đời sống mỗi người, hãy sống hết mình cho Chúa và nâng niu những giây phút mà Chúa ban cho tôi và các bạn hơi thở và còn hiện diện trên quả đất này, hãy đến với Chúa bất kể giây phút nào vì Người luôn chào đón và rộng mở đón chúng ta vào lòng. Tôi và các bạn hãy cùng nhau phấn đấu, dù mỗi người mổi cảnh, mỗi người ai cũng có khó khăn riêng và con đường riêng để đến với Chúa nhưng mục đích cũng chỉ có một đó là Chúa và trong Chúa, tôi và các bạn đều là một.
Hãy cố lên, cố lên và cố lên nhé các bạn thân yêu của tôi. !


Hoa Xương Rồng

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2010

nếu đời con không có Chúa

NẾU ĐỜI CON KHÔNG CÓ CHÚA?

Chúa ơi, con không biết diễn tả tâm trạng của con lúc này như thế nào.Nhưng con tin rằng Chúa đã nhìn thấy và biết hết mọi điều trong người con.
Lúc này con thế nào nhỉ? Không buồn, không vui hay gì gì đó, một cảm xúc nào đó mà con thấy vừa quen thuộc vùa rất đỗi xa lạ với chính mình. Mất mát, , đầy đủ, cố gắng, bỏ cuộc, vươn lên, gục ngã, phân vân, quyết đoán,sợ hãi, kiên cường, dằn vặt, mệt mỏi, vui mừng, đau khổ, bình an, ngục tù, chiến thắng, thất bại …tất cả những cảm xúc đó đang diễn ra và đấu tranh trong con người của con, đấu tranh để con luôn hướng về Chúa.
Đã rất nhiều lần con cảm thấy mình mệt mỏi khi phải đấu tranh với chính mình. Sự đấu tranh của con đâu phải là không có mục đích? Mà mục đích của con ở đây đó là chính Chúa. Mục đích đó đâu phải là dễ dàng. Và khi quyết tâm đấu tranh cho mục đích đó, con cũng không thể nào lường được hết những cám dỗ và đau khổ con sẽ gặp. Chính vì thế ,Chúa ơi, khi những đau khổ và cám dỗ đó ập đến, sự đấu tranh trong con người con ngày càng mãnh liệt và nó dằn xé tâm hồn con. Mặc dù con biết đó là những cơ hội để con thêm vững mạnh và trưởng thành trong đúc tin, nhưng yếu đuối vẫn là yếu đuối, con không khỏi mệt mỏi, đau đớn và rã rời.
Có người đã từng chế giếu con khi họ biết con là một người theo Chúa. Sự chê bai của họ không lộ liễu nhưng từ trong ánh nhìn của họ, con đã cảm thấy được sự khinh miệt. Có người còn hỏi con: “ Hâm mộ Chúa hả?” Con tức điên lên đi được Chúa ơi. Họ vì Chúa như nhửng ca sĩ, diễn viên điện ảnh nổi tiếng hay đại loại một người nào đó làm cho thế giới giật gân vì một scandal chẳng hay ho gì.. Con không biết có phải con quá xét đoán người ta hay không, hay là con quá nhạy cảm, bỗng dưng con thấy mình phẫn nộ. Con buột miệng bảo họ im đi và không có quyền nói như thế. Thế mà trước sự phản ứng của con, họ lại càng khoái chí cười rồi bỏ đi. Rồi họ còn nói Chúa là ảo tưởng.Họ chê bai con là người sống phi thực tế. Biết bao nhiêu lời chế giễu mà con đã gặp được. Mà con còn đau đớn hơn khi bị ghét, chê bai bởi những người cũng biết Chúa như con.
Con thấy mình ngày càng lạc lõng. Con thấy sao thế gian quá đỗi phũ phàng với Chúa. Con thấy mình như càng bị tách ra khỏi thế giới này. Con vừa buồn, vừa tủi , vừa sợ hãi chính mình, con sợ rồi mình cũng sẽ quên Chúa. Con như rơi vào khủng hoảng. Mọi người nhìn con bằng con mắt không thiện cảm.Con tự hỏi con đã làm gi để họ ghét?
Và thế là từng ngày con mang một bộ mặt sầu thảm đến nơi làm việc. Con không còn cười nói với một ai, mà nếu khóc được thì con đã khóc rồi. Bộ mặt của con mới ủ ê làm sao. Con thấy ai cũng cười nói vui vẻ, còn mình thì sầu thảm và cô độc.
Chúa biết không, những lúc này Chúa là nguồn sức mạnh quý giá mà con có được. Con chỉ biết tâm sự với Chúa mà thôi. Con chợt nhận ra rằng Chúa chính là con đường mà con đã chọn. Chỉ vì đời con có Chúa nên giữa chợ đời, con phải bị chê trách nếu như con sống với Chúa.
Khi đứng trước một việc gì đó đòi hỏi sự cân nhắc lương tâm, con vẫn có 2 con đường : một là con hành động trong Chúa, hai là con hành động như những người xung quanh. Nếu con theo họ, chắc chắn con không bị họ ghét, nhưng nếu con theo Chúa thì con sẽ bị đẩy ra ngoài.
Nhưng con vẫn hành động theo những gì Chúa đã mách bảo với con. Và con thấy mình thanh thản và bình an nhiếu lắm, dù rằng con không được lòng người ta nhưng con không bao giớ đánh mất chính mình.
Cuộc sống hôm nay như là một trường đua. Con có cảm giác ai cũng đang chạy đua với nhau, chạy đua với cuộc sống, công việc và đồng tiền để sinh sống. Ai cũng mệt mỏi và căng thẳng đến nỗi không còn nhìn lại mình, nhìn đến người khác. Thay vì dành cho nhau những lời vui vẻ, chân thành, hòa nhã ,cảm thông thì lại thay bằng những lời nói thô thiễn, hằn học, tổn thương nhau như để trút đi bực bội theo cái kiểu “Giận cá chém thớt”. Và dường như những chuyện đó là bình thường. Đôi khi con thấy người ta làm một việc xấu qúa dễ dàng mà không cần phải suy nghĩ.
Và sống giữa những cảnh đó, con chợt nhận ra rằng con cần phải phấn đấu và cầu nguyện nhiều hơn nữa cho con và mọi người canh tân đời sống mỗi ngày , để thế giới bớt đi đau thương và thù hận. Như thế là nước Chúa sẽ được lan rộng nhiều hơn.
Có nhiều lúc con tự hỏi rằng “ Nếu đòi con không có Chúa thì sao nhỉ?” Con sẽ sống tự tung tự tác với cái tôi kêu ngạo của mình, sẽ dễ dàng chạy theo thói đời mà hưởng thụ những vui vẻ và hạnh phúc giả tạo. Và lúc đó linh hồn con đã thuộc về quỷ dữ. Tự nhiên con cảm thấy rùng mình….
Con biết mình đang được hạnh phúc. Vì đời con có Chúa và được Chúa giữ gìn , ấp ủ con trước những thăng trầm, đau khổ, vui buồn của cuộc sống này. Có Chúa, tâm hồn con luôn bình an dù có bao đau khổ, sóng gió ập tới. Con chưa bao giờ hối hận vì con đã hành động cho Chúa dù ở thế gian con có chịu thiệt, có chậm chân hơn người ta, có bị chê là hậu đậu, dốt nát.Con không thích bon chen, luồn lách để được đồng lương cao. Được những thứ đó mà con sa ngã và mất đi bình an của Chúa thì còn ý nghĩa gì?
Ngay lúc này, con cảm thấy mình bình an lắm . Cảm ơn Chúa đã luôn yêu con và ở bên con.
Con cũng không phải là lên án và chê bai cuộc sống của người khác. Nhưng từ những nhìn nhận đó, con thấy mình cần phải đấu tranh và vươn lên con đường riêng của mình. Ai chạy đua được thì cứ chạy. Riêng con, con vẫn ung dung bước đi vui vẻ và bình thản. Vì những bước chân của con là đi về với Chúa. Và con biết Chúa cũng đang bước đồng hành với con ngay bên.

Hoa Xương Rồng

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2010

Chủ Nhật, 17 tháng 1, 2010

Thằng nhóc (Nhóc Út)

Thằng nhóc. Một thân người lom khom, gầy còm, ốm yếu. Nước da đen thui, do ngày này qua tháng nọ phải ngâm trong cái nắng rát bỏng của mặt trời…Đôi bàn chân khô, rạn nứt và cũng đen thui không kém gì nước da với vô số cái sẹo sau nhiều lần đạp trúng mảnh chai trong khi đi “công tác”. Mái tóc bù xù, cộng thêm khuôn mặt lem luốc và đầy vẻ bẩn thỉu. Sẽ không ai muốn lại gần để tiếp xúc với thằng nhóc nhặt ve chai sống trong khu ổ chuột cách nhà thờ một con hẻm.
Công việc nhặt ve chai từ sáng sớm đến tối khuya xuất hiện trong cuộc đời của nó từ sau khi ba má nó bỏ nhau cách đây 3 năm. Nó sống chung với ba, không biết ba nó có thương yêu nó hay không nhưng tối ngày cứ say với xỉn, hết chưởi bới người này đến đập phá chỗ kia, không khi nào người ta có thể cảm thấy được ông ta đang tỉnh hay đang say, người trong xóm kêu ba nó với cái tên đầy văn học..“Chí Phèo”. Chỉ có mới 12 tuổi, nó đã có nhận thức công việc hiện tại của nó là gì. Làm một công việc để nuôi sống chính nó và người cha say xỉn, rượu chè bê tha của nó. Buổi sáng, nó đã phải dậy sớm để chuẩn bị hành trang cho một ngày làm việc bên bãi rác lớn xa nhà nó khoảng vài cây số. Đầu đội một cái nón vành rách te tua, vai vác một chiếc bao to, tay kia cầm thêm một cái khấu bằng sắt tự chế, chân không giầy dép. Thế là đủ với nó. Một ngày, ít nhất nó phải nhặt từ 5-8kg phế liệu thì mới có cơm để ăn và chút tiền để mua thêm rượu cho ba nó, còn hôm nào mà nó chỉ nhặt từ 2-3kg thì chắc chắn nó sẽ phải nhịn đói để tiền cho ba nó xử lí. Có người hỏi nó tại sao không cất tiền riêng trong nhà để xài mà phải đưa hết cho ba mày vậy? Nó trả lời cách chơi chơi: nhà con có chỗ nào kín đáo đâu mà cất với giấu, chỉ có thể đưa tiền cho ba rồiụ ba cất vô nhà ông bán rượu thôi à. Mà đúng thật, chỗ nó ở nói cho sang là nhà chứ thật ra nơi đó chỉ là một cái chòi xiu vẹo, bốn phía là bốn vách lá, chỗ thì có lá còn chỗ thì có mấy tấm tăng chấp nối thành. Trong nhà thì có một bộ ván lạnh lẽo dùng để ngủ, phía sau nhà là cái bếp củi nhỏ rất ít khi nào được sử dụng. Một cuộc sống thật đơn giản nếu không muốn nói nghèo nàn, thiếu thốn từ trang phục thường ngày đến căn “nhà” mà cha con nó ở.
Hàng ngày, mỗi khi nó nhặt ve chai tới trưa thì lúc nào nó cũng ghé qua nhà thờ nhỏ đầu đường để vào ăn trưa và nghỉ ngơi. Oâng Từ quản nhà thờ ở đây là một người trong xóm nó, biết gia cảnh éo le của thằng nhóc, vậy nên ông rất thương nó. Có những lúc nó tranh giành phế liệu với những đứa nhặt ve chai khác trong bãi rác, vì miếng cơm manh áo, nó bị người ta đánh cho bầm mình tím mặt, thì người xoa dầu và chăm sóc cho nó chính là ông Từ, chứ không phải là má nó hay người ba mà nó đang sống chung. Và có khi bụng nó đói meo vì tiền đã “được” ba nó mua rượu hết thì nó lại được ông Từ cho ăn với chính phần cơm của mình. Có cái áo mới mà người khác cho con của ông, ông cũng không ngần ngại mà “tặng” nó. Nếu so sánh giữa ông với nó thì ông chỉ giàu hơn nó một xíu thôi, nhưng ông không tiếc một thứ gì để cho thằng nhóc lụm ve chai xấu người nhưng hiền lành này. Mỗi giờ trưa, ông hay bày nó làm dấu Thánh Giá và cấu nguyện trước giờ ăn.
Nó là người ngoại đạo, vì ba và má nó không phải là người công giáo, nhưng nói lại rất thích được nghe những câu chuyện mà ông Từ hay kể. Oâng kể về cuộc đời của Chúa Giê-su trong thời gian Ngài đi rao giảng tin mừng hay những câu chuyện trong sách Cựu ước và Sáng Thế. Những câu chuyện của ông Từ đầy sức lôi cuốn làm cho đầu óc của nó cứ chú tâm suy tư về một thế giới thật lung linh và đẹp đẽ. Thế giới của hòa bình, nơi mà con người có được một hạnh phúc thật bên Thiên Chúa, loài người sống yêu thương chan hòa với nhau, thế giới không khổ đau, buồn phiền, không chia li như ba má nó và không nghèo khổ như nó và ông Từ. Những suy nghĩ này không tự nhiên mà nó có được, nhưng tất cả là nhờ ông Từ, những câu chuyện của ông, những lời diễn giải đơn sơ nhưng dễ hiểu về kinh thánh và những ước mơ đời thực của chính ông đã cấy sâu vào tâm hồn trong trắng của thằng nhóc da đen thui này. Nó gọi Chúa GIÊ-SU là Thần Tượng GIÊ-SU, nó hằng mong được một lần sống cuộc sống mà nó luôn ước mơ với chính Thần Tượng Giê-su của mình…
Chiều tối nó về nhà trong trạng thái cực kì mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả, bon chen, nhưng nó không quean lời ông Từ dặn: làm dấu Thánh Giá và đọc kinh buổi tối với bức hình Thánh Tâm Chúa Giê-su cũ kĩ mà ông Từ cho nó. Và có những lúc đang đọc kinh mà bị ba nó bắt gặp khi vừa nhậu về thì ắt hẳn nó sẽ bị người cha “không tin Chúa chẳng thờ Phật” này đánh cho một trận la liệt. Chuyện này đối với nó cũng chẳng có gì đáng sợ bằng việc ông cấm nó không được lén phén qua nhà thờ nữa mà phải lo tập trung “làm ăn”. Có những đêm no đòn nằm khóc một mình trên bộ ván, nó thấy nhớ má nó, nhớ những đêm ấm áp trong ngôi nhà có ba có má, thấy nhớ ông Từ- người sẵn sàng chở che nó như con của mình. Và nhớ đến “Thần Tượng Giê-su”, Người sẽ cho nó cuộc sống hạnh phúc thật khi nó về nước Trời, như lời hứa của ông Từ: “ khi nào con sống ngoan hiền với ba con và với mọi người. Khi nào con sống đẹp lòng Chúa Giê-su, Thần Tượng của con, thì khi đó chắc chắn con sẽ có một cuộc sống thật tốt đẹp với Ngài trên trời. Oâng hứa với con là vậy!”.
Đôi mắt nhíu lại… nó dần chìm vào giấc ngủ… và ngày mai tiếp tục bắt đầu với nó…
Một đứa trẻ ngoại đạo đã dần nhận ra Thần Tượng của nó là Chúa Giê-su, vậy bạn là những người công giáo, bạn đã chắc bạn nhận ra Chúa Giê-su là thần tượng của bạn ??!!!
_Nhóc Út_
Lượt xem:

Free Web Site Counter

Người đang theo dõi blog này

Powered By Blogger